Câu chuyện về Mẹ VNAH Bùi Thị Mè
“Ba lần tiễn con đi. Hai lần khóc thầm lặng lẽ”. Bà Mè đã có hơn hai lần khóc thầm lặng lẽ, có những lúc nước mắt cạn khô trước nỗi mất mát vô bờ khi ba người con trai ngã xuống trên chiến trường gần như cùng lúc. Nhưng nỗi đau vô cùng ấy đã không làm người phụ nữ mảnh mai này gục ngã. Bà vẫn tiếp tục chiến đấu cho tới tận ngày non sông thống nhất.- Mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Mè sinh (còn gọi là Năm Mè) sinh ngày 26/6/1928, trong một gia đình trí thức. Cha là ông Bùi Văn Tám và mẹ là bà Võ Thị Quý. Từ nhỏ, mẹ Bùi Thị Mè được cha mẹ cho học hành chu đáo. Vốn thông minh, mẹ học rất giỏi. Qua bậc tiểu học ở Cái Nhum, mẹ lên Vĩnh Long, ở nhờ nhà người bà con, tiếp tục thi vào trường nữ học đường ở thị xã Vĩnh Long, đậu nội trú và sau 4 năm thi đỗ bằng Thành chung. Chồng mẹ là ông Nguyễn Văn Nhơn, sinh năm 1916, là một giáo chức ở xã An Thạnh – Mỏ Cày – Bến Tre.- Với cuộc đời của người mẹ, mẹ cũng là một trong những người phụ nữ đã chịu đựng nhiều hy sinh qua hai cuộc chiến tranh. Mẹ có ba người con là liệt sĩ hy sinh trong đợt Tổng tiến công Mậu Thân 1968, đó là liệt sĩ Nguyễn Huỳnh Sanh, Nguyễn Huỳnh Tài, Nguyễn Huỳnh Đại và người con trai Nguyễn Huỳnh Đạo là thương binh bị thương trên chiến trường T3 (T3 trong kháng chiến chống Mỹ gồm: các tỉnh Vĩnh Long, Trà Vinh, Cần Thơ, Sóc Trăng (thêm một phần tỉnh Bạc Liêu), Rạch Giá, Cà Mau và Hà Tiên). Nỗi mất mát trong chiến tranh không thể nào bù đắp được. Tuy nhiên, đối với một người trí thức đã quyết định đi theo cách mạng khi vừa 18 tuổi, cho đến lúc mất, mẹ luôn có niềm tin vào với Đảng, với Bác Hồ, với Tổ quốc và nhân dân. Sau ngày giải phóng 1975, Mẹ đảm nhiệm nhiệm vụ Phó chủ tịch Hội chữ thập đỏ TP.HCM. Mẹ mất vào tháng 3/2014.


