Bài viết

Câu chuyện về Mẹ VNAH Lê Thị Bê

Tự hào truyền thống gia đình cách mạng Những ngày đầu tháng 8, chúng tôi đến xã Tân Phước Tây, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An, ở đây có một người mẹ gần 50 năm nay vẫn ôm vết thương lòng, đó là Mẹ VNAH Lê Thị Bê. Năm nay, mẹ Bê 85 tuổi nhưng vẫn còn khỏe mạnh, minh mẫn. Năm 1960, chồng mẹ - liệt sĩ Võ Văn Xê, tham gia bộ đội chủ lực miền Nam. Ông hy sinh trong cuộc Tổng tấn công và nổi dậy Xuân Mậu Thân ngày 01/4/1968, khi ấy người con út chỉ mới 2 tuổi. Chồng hy sinh, nén đau thương, một mình mẹ

Vĩnh Long25/12/2025Trần Thoa (Xã Trà Côn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tự hào truyền thống gia đình cách mạng

Những ngày đầu tháng 8, chúng tôi đến xã Tân Phước Tây, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An, ở đây có một người mẹ gần 50 năm nay vẫn ôm vết thương lòng, đó là Mẹ VNAH Lê Thị Bê. Năm nay, mẹ Bê 85 tuổi nhưng vẫn còn khỏe mạnh, minh mẫn. Năm 1960, chồng mẹ - liệt sĩ Võ Văn Xê, tham gia bộ đội chủ lực miền Nam. Ông hy sinh trong cuộc Tổng tấn công và nổi dậy Xuân Mậu Thân ngày 01/4/1968, khi ấy người con út chỉ mới 2 tuổi. Chồng hy sinh, nén đau thương, một mình mẹ vừa làm cách mạng, vừa làm dâu, nuôi 3 con nhỏ.

Trong chiến tranh, mẹ tham gia nhiều việc khác nhau như làm công tác phụ nữ, giao liên, hoạt động trong lòng địch,... Lúc đó, Ban Thường vụ Huyện ủy đóng quân tại nhà mẹ, ở trong các hầm bí mật. Ban ngày, một tay mẹ lo việc gia đình, làm nông. Đêm về, mẹ lo tiếp tế, nuôi giấu cán bộ cách mạng. Cứ chiều chiều, mẹ lại nấu cơm, khi bộ đội về, cơm canh đã sẵn, mẹ chuyển xuống hầm cho các anh. Nhiều đêm, mẹ thức canh chừng các cuộc họp của cán bộ ngay dưới những căn hầm bí mật tại nhà mình, hễ có địch vây tới là báo hiệu. Một lần giặc lùng sục, phát hiện súng, radio, ba lô của bộ đội, chúng lục soát khắp nhà, tra khảo mẹ để tìm bộ đội. Mẹ Bê nhớ lại: “Lính bắt đánh vào mặt, đổ xà bông lên đầu, đốt nhà,... Tuy bị tra tấn dã man nhưng mẹ chỉ lắc đầu và trả lời “không biết”. Chúng bắt mẹ về tra tấn dã man từ nhà tù Tân Trụ, Long An rồi lên Chí Hòa, Thủ Đức đến nhà tù Côn Đảo”.

Tuy nguy hiểm, gian khổ nhưng với tinh thần yêu nước, mẹ Bê vẫn động viên các con tham gia cách mạng. Nhắc đến người con trai lớn, anh Võ Văn Y hy sinh khi mới ngoài đôi mươi, mẹ Bê rớm nước mắt: “Ngày Y mất, tôi đang bị tù ngoài Côn Đảo. Y bị lính bắn chết tại địa phương. Ngày được trả tự do, tàu đưa tôi và các đồng đội từ Côn Đảo về đất liền. Cứ ngỡ vui mừng, vừa đến Tân An, tôi hay tin cha và con trai đã mất. Người thân gửi tôi giấy báo tử của con. Trong giấy báo tử có ghi, Y hy sinh vào ngày 20/3/1975. Đây là sự mất mát vô cùng to lớn nhưng tôi rất tự hào vì sự mất mát, hy sinh ấy đã góp phần cho độc lập, tự do của dân tộc hôm nay”.

Sau ngày thống nhất đất nước, mẹ được Đảng và Nhà nước giao giữ chức vụ Bí thư Đảng ủy xã Tân Phước Tây, huyện Tân Trụ. Mẹ cùng Đảng bộ, chính quyền và nhân dân ra sức khắc phục hậu quả chiến tranh, hăng say lao động, sản xuất. Cả cuộc đời mẹ Bê gắn với sự nghiệp cách mạng, gia đình mẹ ngoài chồng, con còn có người anh trai ruột hy sinh trong kháng chiến. Mẹ ruột và mẹ chồng của mẹ Bê cũng là Mẹ VNAH. Hiện tại, mẹ sống cùng người con út. Phát huy truyền thống gia đình cách mạng, bao năm qua, mẹ Bê luôn gương mẫu, giáo dục con cháu sống tốt, phát huy sức trẻ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Mẹ được Bộ Tư lệnh Quân khu 7 nhận phụng dưỡng đến cuối đời.

Chị Võ Thị Luyến - công chức văn hóa - xã hội xã Tân Phước Tây, cho biết, hàng năm, vào những dịp lễ, tết, đoàn viên, thanh niên, học sinh đều đến thăm hỏi, động viên, chăm sóc mẹ. Hiện xã Tân Phước Tây có 2 Mẹ VNAH còn sống. Những năm qua, huyện có nhiều chính sách chăm lo, phụng dưỡng Mẹ VNAH, thể hiện đạo lý Uống nước nhớ nguồn.

Mẹ Bê chia sẻ: “Việc thăm hỏi, động viên kịp thời vào các dịp lễ, tết hay Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7 của các cấp chính quyền trong những năm qua chính là niềm động viên lớn lao, niềm vui đối với những người lớn tuổi như tôi. Đó cũng chính là minh chứng cho truyền thống Uống nước nhớ nguồn từ bao đời nay của dân tộc ta. Tôi mong rằng, các cấp chính quyền, các ngành chức năng làm tốt hơn nữa các chính sách cho người có công, từ đó giúp đỡ các gia đình chính sách, có công đang gặp khó khăn có thêm động lực vươn lên trong cuộc sống”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn