CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VNAH NGUYỄN THỊ TUYẾT
Tại mảnh đất Đà Nẵng, nơi từng hứng chịu nhiều mất mát trong những năm chiến tranh, câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Tuyết, sinh năm 1932, quê tại Hòa Tiến, huyện Hòa Vang, là một biểu tượng giản dị nhưng sâu sắc về lòng yêu nước, đức hy sinh và niềm tin vào ngày độc lập.
Mẹ Tuyết có hai người con trai lên đường nhập ngũ từ năm 1967. Người con cả tham gia chiến đấu ở chiến trường Trị – Thiên, hy sinh trong một trận đánh năm 1971. Người con thứ hai là bộ đội Trường Sơn, làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa, tải thương trên tuyến đường 559, hy sinh năm 1973 khi đang làm nhiệm vụ hộ tống đoàn dân công qua trọng điểm bom đạn. Gia đình mẹ được chính quyền cách mạng giao nhiệm vụ nuôi giấu cán bộ, nhiều lần đối mặt nguy hiểm, có thời điểm nhà bị địch lục soát liên tục nhưng mẹ vẫn kiên cường giữ bí mật, bảo vệ an toàn cơ sở.
Năm 1994, Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận sự hy sinh mất mát quá lớn của gia đình trong công cuộc giải phóng dân tộc. Dù tuổi cao sức yếu, mẹ vẫn thường xuyên kể chuyện cho thế hệ trẻ trong khu dân cư, nhắc lại những năm tháng mà “cả nước ra trận, nhà nào cũng có người đi chiến đấu”. Câu chuyện của mẹ không có những lời hoa mỹ, chỉ là ký ức mộc mạc về những người lính ra đi không hẹn ngày trở về, về những đêm mẹ nghe tiếng bom nổ ở chiến trường Trị – Thiên, lòng thắt lại nhưng vẫn giữ vững niềm tin.
Đối với thanh niên hôm nay, bài học lớn nhất từ mẹ Nguyễn Thị Tuyết không phải ở sự mất mát, mà ở niềm tin bền bỉ vào lý tưởng, lòng thương yêu đất nước và sự cống hiến cho cộng đồng. Từ câu chuyện của mẹ, thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đổi lấy bằng máu, nước mắt và những nén hương không bao giờ tắt trong mỗi ngôi nhà Việt Nam.
Câu chuyện về mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Tuyết góp phần nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm giữ gìn truyền thống, biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc và tiếp tục xây dựng thành phố Đà Nẵng văn minh, nhân ái.



