Câu chuyện về một Anh hùng LLVT nhân dân người Công giáo
Câu chuyện về một Anh hùng LLVT nhân dân người Công giáo
Từng tham gia chỉ huy và trực tiếp lái xe trên đường Trường Sơn trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Quang Hạnh, nguyên Đại đội trưởng Đại đội 1 Ô tô vận tải, Tiểu đoàn 59, Trung đoàn 35, Bộ tư lệnh Đoàn 559 đã lập nhiều chiến công, vượt qua mưa bom, bão đạn của quân thù để bảo vệ hàng hóa, phương tiện chi viện cho chiến trường miền Nam. Là người theo Công giáo, ông luôn phát huy truyền thống của quê hương, tích cực cống hiến trong kháng chiến cũng như khi trở về cuộc sống đời thường.
Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Quang Hạnh, sinh năm 1941, tại xã Hải Đường, huyện Hải Hậu (tỉnh Nam Định) trong một gia đình theo Công giáo, với tên thánh là Phê-rô Nguyễn Quang Hạnh. Với tình yêu dành cho quê hương cùng sự nhiệt huyết, năng động của tuổi trẻ, trước khi nhập ngũ, ông từng được bà con trong xóm và cấp trên giao giữ các chức vụ xóm trưởng và đội trưởng đội sản xuất của Hợp tác xã Nông nghiệp Vũ Đệ (xã Hải Đường, huyện Hải Hậu).Tháng 5 năm 1965, ông Nguyễn Quang Hạnh được gọi nhập ngũ. Đó là niềm vui và mong ước của ông. “Ngày tôi nhập ngũ, con trai đầu lòng mới 3 tháng tuổi, sức khỏe của cháu yếu, tôi thương lắm. Trên đường hành quân, hình ảnh vợ tôi bế con nhỏ luôn khiến tôi canh cánh trong lòng”, ông Hạnh bồi hồi nhớ lại.
Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Quang Hạnh chia sẻ kỷ niệm tại đường Trường Sơn với cán bộ Ban CHQS huyện Hải Hậu.Gác lại niềm riêng, với quyết tâm chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, trong 3 tháng đầu huấn luyện, ông Nguyễn Quang Hạnh đạt thành tích xuất sắc, đứng tốp đầu trong kiểm tra bắn súng tiểu liên AK. Cái duyên với nghề lái xe của ông Hạnh cũng bắt đầu sau đó khi ông Nguyễn Quang Hạnh đề xuất và được cử đi học lớp lái xe 6 tháng. Ông tốt nghiệp xếp thứ 3 trong khóa và được biên chế về đội lái xe Sư đoàn 312. Tháng 7-1967, ông Nguyễn Quang Hạnh về Đoàn 559, vào Binh trạm 35, trên con đường chiến lược ngã ba Nam sông Bạc, hạ Lào.Ngay khi vào chiến trường, ông Hạnh được giao nhiệm vụ lái xe chở hàng vượt dốc Pô Phiên, đây là một trong những con dốc hiểm trở bậc nhất trên cung đường. Với bản lĩnh, sự bình tĩnh, quả cảm, ông xử lý các tình huống mau lẹ, chính xác, đưa chiếc xe dã chiến đi đầu vượt dốc Pô Phiên thành công. Ông Hạnh tâm sự: “Người lái xe mặt trận không chỉ bình tĩnh vững vàng trong buồng lái, mà cần cả mưu lược, linh hoạt trong việc xử lý các tình huống trên thực địa, có khi còn phải biết làm “tham mưu” đề xuất với chỉ huy cấp trên các phương án khai thông khi tắc đường, phải biết hợp đồng tác chiến với công binh, với bộ đội phòng không, phải hiểu rõ thủ đoạn và quy luật hoạt động của kẻ địch trên trời, dưới đất để đưa hàng tới đích”.
Đoàn xe vận tải trên con đường Trường Sơn huyền thoại. Ảnh tư liệu Tuyến đường Trường Sơn có vai trò quyết định đến thắng lợi của ta ở chiến trường miền Nam, theo ông Hạnh, quân đội Mỹ đã tập trung các loại vũ khí hiện đại, với nhiều loại khí tài trinh sát, theo dõi, các loại bom đạn có mức sát thương tàn khốc để đánh phá tuyến đường không ngừng nghỉ cả ngày, lẫn đêm, không chỉ tàn phá đường sá, phương tiện mà còn đe dọa tinh thần, bẻ gãy ý chí chiến đấu của quân và dân ta. “Ngày đó, bom đạn tàn phá ác liệt lắm, đêm nào cũng có xe bị bắn cháy. Những quả đồi cháy hết cây, đất đá bị nghiền nát thành bột. Có lần tôi bị bom đánh cả người cả xe hất văng vào vách núi, cây đổ bẹp cả buồng lái”, ông Hạnh tâm sự.Ông nhớ nhất là sự hy sinh của đồng chí Nguyễn Minh Châu, Chính trị viên phó Tiểu đoàn 59. Sau một trận bom của địch, ông Hạnh cùng đồng chí Châu đi kiểm tra hiện trường. Đồng chí Châu đi trước, bị vướng vào bom bi, hy sinh trong tư thế đứng, tựa lưng vào cây. Dù không cầm súng trực tiếp chiến đấu với quân thù nhưng những người lính Trường Sơn luôn đối mặt với hiểm nguy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.Đang làm nhiệm vụ tại tiền tuyến, năm 1969, ông Hạnh nhận được tin con trai đầu lòng đã ra đi mãi mãi. Năm 1970, mẹ của ông cũng qua đời. Đối mặt với chiến tranh và sự mất mát từ quê nhà nhưng ông Nguyễn Quang Hạnh vẫn quyết tâm chiến đấu cùng đồng đội, kịp thời cung cấp vũ khí, trang bị, nhu yếu phẩm cho chiến trường miền Nam.
Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Quang Hạnh chia sẻ kỷ niệm tại đường Trường Sơn với cán bộ Ban CHQS huyện Hải Hậu.Gác lại niềm riêng, với quyết tâm chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, trong 3 tháng đầu huấn luyện, ông Nguyễn Quang Hạnh đạt thành tích xuất sắc, đứng tốp đầu trong kiểm tra bắn súng tiểu liên AK. Cái duyên với nghề lái xe của ông Hạnh cũng bắt đầu sau đó khi ông Nguyễn Quang Hạnh đề xuất và được cử đi học lớp lái xe 6 tháng. Ông tốt nghiệp xếp thứ 3 trong khóa và được biên chế về đội lái xe Sư đoàn 312. Tháng 7-1967, ông Nguyễn Quang Hạnh về Đoàn 559, vào Binh trạm 35, trên con đường chiến lược ngã ba Nam sông Bạc, hạ Lào.Ngay khi vào chiến trường, ông Hạnh được giao nhiệm vụ lái xe chở hàng vượt dốc Pô Phiên, đây là một trong những con dốc hiểm trở bậc nhất trên cung đường. Với bản lĩnh, sự bình tĩnh, quả cảm, ông xử lý các tình huống mau lẹ, chính xác, đưa chiếc xe dã chiến đi đầu vượt dốc Pô Phiên thành công. Ông Hạnh tâm sự: “Người lái xe mặt trận không chỉ bình tĩnh vững vàng trong buồng lái, mà cần cả mưu lược, linh hoạt trong việc xử lý các tình huống trên thực địa, có khi còn phải biết làm “tham mưu” đề xuất với chỉ huy cấp trên các phương án khai thông khi tắc đường, phải biết hợp đồng tác chiến với công binh, với bộ đội phòng không, phải hiểu rõ thủ đoạn và quy luật hoạt động của kẻ địch trên trời, dưới đất để đưa hàng tới đích”.
Đoàn xe vận tải trên con đường Trường Sơn huyền thoại. Ảnh tư liệu Tuyến đường Trường Sơn có vai trò quyết định đến thắng lợi của ta ở chiến trường miền Nam, theo ông Hạnh, quân đội Mỹ đã tập trung các loại vũ khí hiện đại, với nhiều loại khí tài trinh sát, theo dõi, các loại bom đạn có mức sát thương tàn khốc để đánh phá tuyến đường không ngừng nghỉ cả ngày, lẫn đêm, không chỉ tàn phá đường sá, phương tiện mà còn đe dọa tinh thần, bẻ gãy ý chí chiến đấu của quân và dân ta. “Ngày đó, bom đạn tàn phá ác liệt lắm, đêm nào cũng có xe bị bắn cháy. Những quả đồi cháy hết cây, đất đá bị nghiền nát thành bột. Có lần tôi bị bom đánh cả người cả xe hất văng vào vách núi, cây đổ bẹp cả buồng lái”, ông Hạnh tâm sự.Ông nhớ nhất là sự hy sinh của đồng chí Nguyễn Minh Châu, Chính trị viên phó Tiểu đoàn 59. Sau một trận bom của địch, ông Hạnh cùng đồng chí Châu đi kiểm tra hiện trường. Đồng chí Châu đi trước, bị vướng vào bom bi, hy sinh trong tư thế đứng, tựa lưng vào cây. Dù không cầm súng trực tiếp chiến đấu với quân thù nhưng những người lính Trường Sơn luôn đối mặt với hiểm nguy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.Đang làm nhiệm vụ tại tiền tuyến, năm 1969, ông Hạnh nhận được tin con trai đầu lòng đã ra đi mãi mãi. Năm 1970, mẹ của ông cũng qua đời. Đối mặt với chiến tranh và sự mất mát từ quê nhà nhưng ông Nguyễn Quang Hạnh vẫn quyết tâm chiến đấu cùng đồng đội, kịp thời cung cấp vũ khí, trang bị, nhu yếu phẩm cho chiến trường miền Nam.

