Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN VỀ MỘT ĐÔI DÉP NỮ

CÂU CHUYỆN VỀ MỘT ĐÔI DÉP NỮ

Thanh Hóa30/01/2026Hoàng Huy Lịch (Thôn 2, Xuân Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nay, khi trai gái yêu nhau ‘đủ thứ kiểu’ không còn là chuyện lạ. Thì 4 thập niên trước, thanh niên xung phong chúng tôi bị ràng buộc bởi đủ thứ kiểu trong việc yêu đương. Từ đó, hình thành những chuyện tình khó quên. Khi lực lượng TNXP được thành lập, chúng tôi bị “cấm yêu”. Lý do là phải tập trung tâm trí và sức lực để giải phóng Miền Nam - Thống nhất đất nước.

Tôi còn nhớ vào khoảng tháng 6 năm 1972, lúc này đang là giữa mùa mưa, rừng Trường Sơn có lúc mưa xối xả như trút nước, có lúc lại lác đác rơi vài hạt. Thời điểm này rất thích hợp cho máy bay B52 rải thảm bom xuống mục tiêu. Đơn vị 446 đội vận tải BXD67 chúng tôi đóng quân tại km23 đường 10 làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông từ km20 đến ngầm long đại km28.

Nội quy của đơn vị hàng ngày là 19h: Hội nghị giao ban tổng hợp kết quả làm việc trong ngày, triển khai kế hoạch ngày mai. Hết giờ giao ban đến 21h là kẻng báo yên. Ban chỉ huy phân công 1 đồng chí cùng với đồng chí trực ban đi kiểm tra lán trại các A, nhắc nhở mọi người đi ngủ để đảm bảo sức khỏe làm việc vào ngày mai. Tổ kiểm tra hôm đó gồm: đồng chí Hiển – Đại trưởng và đồng chí Hoàng trực ban kiểm tra các lán trại bên kia bờ suối. Xong các đồng chí tới lán tôi, lúc đó tôi là A trưởng A2.

A2 của chúng tôi gồm có 14 anh em, mỗi giường nằm 2 người. Tất cả là 7 giường. Tổ kiểm tra tới giường thứ 5, Đại trưởng và đồng chí trực ban phát hiện có một đôi dép nữ. Đại trưởng quay lại giường, lay chân tôi và nói anh qua giường số 5 để kiểm tra lại sự việc. Tại giường số 5 lúc đó có anh Thảo và anh Hai ngủ. Đại trưởng liền ra lệnh báo động toàn A kiểm tra quân số. Kiểm tra kỹ các hầm hào xung quanh lán trại. Kiểm tra xong không thấy có dấu hiệu bất thường. Đại trưởng quay lại hỏi thật hai người ngủ tại giường số 5. Sau một hồi quanh co giấu diếm, anh Thảo mới tự nhận lúc chập tối anh có lên A nữ chơi, không may lúc đó máy bay B52 nó oanh tạc ở chân đồi bên lán gần đó. Anh Thảo có vội vàng xỏ chân vào một đôi dép rồi chạy bạt mạng về lán của mình. Nghe xong lời anh Thảo trình bày, Đồng chí Đại trưởng lúc này mới hết nghi ngờ là A2 chúng tôi dấu con gái trong lán.

Sáng mai, trước hàng quân điểm danh quân số đi làm, đồng chí Đại trưởng có nhắc đến sự việc ‘đôi dép nữ’ ở A2 tối hôm qua và nhấn mạnh lại nội quy của đơn vị là không được yêu đương trong khi làm nhiệm vụ. Sự việc ‘đôi dép nữ’ tối hôm qua là một chuyện hi hữu, toàn đơn vị phải rút kinh nghiệm và chấp hành nội quy.

“Câu chuyện về một đôi dép nữ” đã đi theo chúng tôi suốt thời gian làm nhiệm vụ dù cho chiến tranh bom đạn ở Trường Sơn Rất khốc liệt. Nhân vật chính của đôi dép đó là chị yên và vẫn giữ mối tình chung thủy và thầm lặng với anh Thảo. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về, anh Thảo và chị Yên đã xây dựng hạnh phúc gia đình với nhau và đã có 3 người con. Hiện tại họ sống tại xã Phú Yên. Đó là cái kết đẹp cho một mối tình yêu thời hoa lửa. Các con đều ngoan ngoãn, gia đình hạnh phúc, vợ chồng ấm áp nghĩa tình đồng chí, đồng đội. Những cuộc tình phát sinh giữa những người đồng đội thanh niên xung phong trong thời chiến không phải là trường hợp hiếm hoi. Nhưng với anh Thảo và chị Yên, chuyện tình của họ đẹp bởi cái kết có hậu.

TÁC GIẢ: HOÀNG HUY LỊCH

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỀ MỘT ĐÔI DÉP NỮ | Câu chuyện thời hoa lửa