CÂU CHUYỆN VỀ MỘT LẦN BÁC BỊ ỐM
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Vào những năm cuối đời, sức khỏe của Bác Hồ không còn được tốt như trước. Có một lần Bác bị ốm khá nặng, phải nằm trên giường bệnh. Các đồng chí trong Bộ Chính trị và các giáo sư, bác sĩ đầu ngành đều hết sức lo lắng, tập trung mọi phương tiện tốt nhất để chữa trị cho Bác. Trong quá trình điều trị, có một loại thuốc đặc trị rất quý và hiếm, phải nhập từ nước ngoài về với giá rất đắt. Hội đồng bác sĩ đã đề nghị phải dùng loại thuốc này cho Bác để mong Bác mau bình phục. Khi biết chuyện, Bác đã cho gọi đồng chí phụ trách công tác hậu cần vào và hỏi: "Bác nghe nói các chú định dùng một loại thuốc của nước ngoài rất đắt tiền để chữa bệnh cho Bác phải không?" Đồng chí cán bộ thưa: "Dạ thưa Bác, đó là loại thuốc tốt nhất hiện nay ạ. Chúng con muốn dành những gì tốt nhất để Bác mau chóng khỏe lại ạ." Bác nghe xong, nét mặt tỏ ra không vui. Người ôn tồn nói: "Bác cảm ơn tấm lòng của các chú. Nhưng Bác không đồng ý dùng loại thuốc đó. Nước ta còn nghèo, chiến tranh còn ác liệt, đồng bào, chiến sĩ của chúng ta còn đang phải hy sinh, gian khổ. Một liều thuốc đắt tiền như vậy có thể mua được bao nhiêu thuốc men thông thường để cứu chữa cho bao nhiêu người khác." Bác nói tiếp, giọng đầy thuyết phục: "Bác là Chủ tịch nước, nhưng Bác cũng là một người dân. Bác không thể hưởng một đặc quyền nào. Các chú hãy dùng thuốc sản xuất trong nước để trị bệnh cho Bác. Còn số tiền định mua thuốc ngoại đó, hãy dùng để mua thêm thuốc men, bông băng gửi ra chiến trường, hoặc phục vụ các bệnh viện, trạm xá cho nhân dân. Làm như vậy, Bác sẽ cảm thấy thanh thản và bệnh tật cũng sẽ mau khỏi hơn." Trước lý lẽ và tấm lòng cao cả của Bác, mọi người đành phải tuân theo. Ngay cả trên giường bệnh, trong lúc mệt mỏi nhất, Bác vẫn luôn nghĩ đến nhân dân, đến chiến sĩ trước khi nghĩ đến bản thân mình. Đó là phẩm chất vĩ đại của một người đã dành trọn cuộc đời cho dân, cho nước.



