CÂU CHUYỆN VỀ MỘT NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI
Nguyễn Văn Sơn luôn nhớ một người đồng đội từng nhiều lần giúp đỡ mình trong những lúc khó khăn. Dù người bạn đã không còn, những kỷ niệm vẫn được ông giữ gìn. Với ông, nhớ về đồng đội cũng là một cách gìn giữ những năm tháng lịch sử.
Trong câu chuyện của ông Nguyễn Văn Sơn luôn có một cái tên.
Đó là người đồng đội đã từng ở bên ông trong những năm khó khăn nhất.
Hai người thường cùng nhau làm nhiệm vụ và chia sẻ mọi thứ.
Có lần Sơn bị mệt, người bạn đã mang đồ giúp ông suốt một chặng đường.
Sơn nói rằng nếu không có đồng đội, ông khó có thể vượt qua những ngày ấy.
Sau chiến tranh, hai người vẫn giữ liên lạc một thời gian.
Rồi người bạn qua đời.
Từ đó, Sơn thường nhắc đến bạn trong những buổi gặp mặt.
Hiện ông sống tại phường Hồng Bàng.
Ông cho rằng ký ức về đồng đội không phải chuyện riêng của một người.
Đó là một phần của lịch sử.
Vì vậy, ông luôn mong thế hệ trẻ hiểu rằng đằng sau mỗi câu chuyện chiến tranh là những con người thật, với những ước mơ và tình cảm rất đời thường.


