Mẹ Việt Nam Anh hùng

CÂU CHUYỆN VỀ MỘT THỜI HOA LỬA VÀ NỖI NHỚ KHÔNG LỜI

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Đào, Sinh năm 1927 có chồng và con là Liệt sĩ.

Hải Phòng11/11/2025Nguyễn Tùng Lâm (Phường Trần Nhân Tông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRI ÂN MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – CÂU CHUYỆN VỀ MỘT THỜI HOA LỬA VÀ NỖI NHỚ KHÔNG LỜI 🇻🇳

Người ta thường nói:Chiến tranh không chỉ nằm trên chiến trường, mà còn ở nơi những người ở lại.Nơi đó có những người mẹ, người vợ, cả cuộc đời chỉ biết âm thầm chờ đợi và hy sinh.Hôm nay, nhân kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 02/9, Đoàn Thanh niên phường đã đến thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Đào (sinh năm 1927, TDP Đại Bộ).Mẹ đã hơn chín mươi mùa xuân, thời gian để lại trên đôi bàn tay gầy guộc và nếp nhăn nơi khóe mắt. Nhưng trong ánh nhìn của Mẹ, ta vẫn thấy một vùng ký ức không bao giờ phai nhạt.---🌾 Chuyện của Mẹ…Ngày tiễn chồng lên đường, Mẹ còn trẻ lắm.Mái tóc còn đen, đôi mắt còn long lanh, bàn tay còn mềm và trái tim thì đầy ắp tin yêu.Mẹ đứng trước cổng nhà, tay giữ vạt áo, nhìn theo bóng dáng người bạn đời khuất dần sau lũy tre làng.Chỉ kịp dặn một câu:“Anh đi mạnh giỏi… nhớ về.”Rồi chiến tranh kéo dài…Tin chiến trường khi có, khi không.Mỗi đêm, Mẹ nằm bên bếp rơm, nghe tiếng gió qua mái nhà tranh, lòng thắt lại bởi nỗi nhớ không gọi được thành tên.Con lớn dần.Rồi đến ngày con trai Mẹ cũng bước theo con đường của cha.“Con đi bảo vệ Tổ quốc như cha, Mẹ nhé.”Mẹ cắn môi đến bật máu nhưng vẫn gật đầu.Bởi Mẹ hiểu:Tổ quốc là nhà – mà nhà thì phải được gìn giữ.---🍂 Ngày nhận tin…Không có tiếng khóc gào.Không có tiếng kêu trời hay oán hận.Chỉ có sự lặng im đến nhói lòng.Mẹ ôm chiếc áo cũ của chồng.Rồi vuốt tấm khăn của con.Mắt nhòa, nhưng nước mắt không rơi.Bởi Mẹ biết:Chồng Mẹ… và con Mẹ…đã đi vào nơi cao quý nhất của đất nước này:Đi vào lịch sử.---🌸 Và hôm nay…Chúng con – những người trẻ sinh ra trong hòa bình – ngồi bên Mẹ, nghe Mẹ kể.Giọng Mẹ chậm, nhẹ như gió chiều. Trên bàn tay gầy là cả một thời đại gian lao mà kiêu hãnh.Mẹ kể không để nhắc lại nỗi đau.Mẹ kể để nhắc chúng con nhớ:Hòa bình không tự nhiên mà có.Tự do không tự nhiên mà thành.Chúng con hiểu rằng: Cuộc đời Mẹ là bài học lớn nhất – bài học về lòng yêu nước, sự chịu đựng và sức mạnh của trái tim Việt Nam.---❤️ Tri ân Mẹ – là tri ân cả một dân tộc đã đi qua bão lửa để tìm mặt trời.Tri ân Mẹ – để chúng con biết sống tử tế hơn, trách nhiệm hơn, yêu thương hơn.Để mỗi ngày trôi qua không chỉ là sống, mà là sống xứng đáng.Xin kính chúc Mẹ luôn mạnh khỏe, an yên giữa tình cảm của quê hương, xóm làng và thế hệ mai sau.Hơi ấm từ lòng bàn tay Mẹ hôm nay, sẽ còn nâng bước chúng con trên hành trình dựng xây một Việt Nam hùng cường. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỀ MỘT THỜI HOA LỬA VÀ NỖI NHỚ KHÔNG LỜI | Câu chuyện thời hoa lửa