Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI ANH HÙNG ĐINH VĂN PHU

Tây Ninh14/04/2026Đoàn xã Tân Thạnh (Đoàn xã Tân Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến, trên mảnh đất Tân Hòa, huyện Tân Thạnh (Long An), có một người con đã sống và chiến đấu với tất cả lòng dũng cảm và khí phách của mình – đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đinh Văn Phu, người mà đồng đội trìu mến gọi bằng cái tên giản dị: “Tiều Phu”.

Sinh năm 1941 trong một gia đình nông dân giàu truyền thống cách mạng, tuổi thơ của Đinh Văn Phu không có những ngày tháng yên bình. Cha hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, mẹ cũng bị giặc bắn chết trong những năm chiến tranh ác liệt. Nỗi đau mất mát không làm anh gục ngã, mà hun đúc trong anh lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương.

Từ khi còn nhỏ, cậu bé Phu đã tham gia làm liên lạc, len lỏi qua những cánh đồng, con kênh để đưa tin cho cán bộ. Những bước chân nhỏ bé ấy dần trở nên vững vàng, đưa anh trở thành một du kích gan dạ của xã Tân Hòa khi mới ngoài mười tám tuổi.

Những năm 1959 – 1960, trên tuyến lộ kênh 29, kênh Nguyễn Văn Tiếp, cái tên Đinh Văn Phu bắt đầu được nhắc đến với sự nể phục. Anh cùng đồng đội tổ chức nhiều trận phục kích táo bạo, tiêu diệt tề điệp, đánh đồn, chặn đánh cả lực lượng bảo an của địch. Không chỉ dũng cảm, anh còn rất mưu trí, am hiểu địa hình, biết tận dụng từng bờ kênh, lùm cây để giành lợi thế trong chiến đấu.

Năm 1962, khi chính thức vào bộ đội, anh càng phát huy bản lĩnh của mình. Trong những trận đánh lớn, anh cùng đơn vị đánh tiêu hao lực lượng địch, thu nhiều vũ khí, phá hủy phương tiện quân sự, cắt đứt tuyến giao thông quan trọng của chúng. Thành tích ấy đã đưa anh trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1963 – một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời người chiến sĩ.

Những năm sau đó, dù bị thương nhiều lần, Đinh Văn Phu vẫn kiên cường trở lại chiến trường. Từ những trận đánh ở kênh Dương Văn Dương, kênh Bảy Ngàn, đến những cuộc phục kích tiêu diệt biệt kích, anh luôn là người đi đầu. Có lần, sau gần hai tuần bám sát địch, đơn vị của anh đã bất ngờ nổ súng, tiêu diệt và làm bị thương hàng chục tên, khiến quân địch khiếp sợ, không dám lộng hành như trước.

Đỉnh cao của tinh thần chiến đấu ấy là trong cuộc Tổng tiến công Mậu Thân năm 1968. Khi nhiều lực lượng được điều về tỉnh, anh ở lại chỉ huy lực lượng tại địa phương, tổ chức tiến công các đồn địch, cắt đứt giao thông, giữ vững thế trận suốt nhiều ngày liền. Dù bị thương lần thứ hai, anh vẫn không rời bỏ vị trí, tiếp tục chiến đấu đến cùng.

Nhưng câu chuyện về người anh hùng “Tiều Phu” trở nên bất tử chính là ở những giây phút cuối cùng của cuộc đời anh, vào ngày 19/8/1970.

Hôm ấy, trên đường hành quân chuẩn bị tiến công quận Kiến Bình, anh cùng đồng đội bất ngờ chạm trán lực lượng biệt kích có cố vấn Mỹ. Trận chiến diễn ra ác liệt. Trong làn đạn dày đặc, anh bị thương nặng ở chân và ngã xuống. Nhưng ngay cả khi không thể đứng dậy, người chiến sĩ ấy vẫn không buông súng.

Địch tưởng anh đã kiệt sức nên ồ ạt xông tới. Nhưng chúng đã nhầm.

Với những viên đạn cuối cùng, Đinh Văn Phu vẫn bình tĩnh bóp cò, tiêu diệt một tên cố vấn Mỹ và ba tên lính ngụy. Đó là những phát súng của lòng quả cảm, của ý chí không khuất phục. Khi không còn đạn, anh đã anh dũng hy sinh.

Sự tàn bạo của kẻ thù không dừng lại ở đó. Chúng đã có những hành động vô cùng dã man với thi thể anh, nhằm uy hiếp tinh thần nhân dân. Nhưng chính điều đó lại khiến lòng căm thù giặc trong nhân dân càng dâng cao, và hình ảnh người chiến sĩ kiên cường càng trở nên thiêng liêng, bất tử.

Cuộc đời của Đinh Văn Phu là một bản anh hùng ca giản dị mà vĩ đại. Từ một cậu bé liên lạc, anh đã trở thành người chỉ huy quả cảm, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ngày hôm nay, trên mảnh đất Tân Hòa, tên anh được khắc ghi trên đài tưởng niệm, trong lịch sử truyền thống của quê hương. Và trong lòng nhân dân, anh vẫn sống mãi – như một biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của con người Việt Nam.

Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân mà anh được truy tặng không chỉ là sự ghi nhận của Nhà nước, mà còn là niềm tự hào của cả một vùng quê đã sinh ra người con anh hùng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn