CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI ANH HÙNG NGUYỄN VĂN THẠC Ở ĐÀ NẴNG – MỘT THỜI HOA LỬA KHÔNG QUÊN
Cảm nghĩ về cuốn nhật ký "vượt thời gian" của lIệt sỹ Nguyễn Văn Thạc
Đà Nẵng hôm nay rực rỡ ánh đèn và những cây cầu vươn mình qua sông Hàn, nhưng trong sâu thẳm lịch sử của thành phố biển hiền hòa này vẫn có những trang “hoa lửa” thấm đẫm máu, mồ hôi và lòng quả cảm của biết bao con người. Trong số những nhân vật tiêu biểu đã góp phần làm nên vẻ đẹp kiêu hãnh ấy, tôi luôn nhớ đến câu chuyện của anh Nguyễn Văn Thạc – người chiến sĩ trẻ từng sống, học tập tại Đà Nẵng và đã để lại một cuốn nhật ký lay động nhiều thế hệ: "Mãi mãi tuổi hai mươi".
Sinh ra trong hoàn cảnh đất nước chia cắt, tuổi trẻ của anh Thạc gắn liền với những năm tháng học tập miệt mài và ước mơ xinh đẹp về tương lai. Khi phong trào thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc lan rộng, anh tạm gác lại cây bút, gác lại ước mơ giản dị để khoác lên mình màu áo xanh bộ đội. Những trang nhật ký mà anh để lại vừa mộc mạc, vừa chân thành, vẽ nên tâm hồn một chàng trai Đà Nẵng yêu thơ, yêu cuộc sống nhưng vẫn sẵn sàng chọn con đường ra trận.
Câu chuyện khiến tôi nhớ mãi là những dòng anh viết trên đường hành quân Trường Sơn. Dù bom rơi đạn nổ, anh vẫn giữ trong tim niềm tin rằng mỗi bước đi của mình đang góp phần đưa đất nước đến ngày hòa bình. Nhưng hòa bình ấy không kịp đợi anh… Anh Thạc đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất, rực rỡ nhất như chính tên cuốn nhật ký của anh.
Đối với thành phố Đà Nẵng, câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là biểu tượng của tinh thần kiên cường và sự hy sinh thầm lặng. Những con đường hôm nay, những công trình mới mọc lên, dường như vẫn phảng phất bóng dáng của những người trẻ năm xưa đã ngã xuống để bảo vệ Tổ quốc. Và giữa thành phố trẻ trung, năng động này, câu chuyện về chàng trai “mãi mãi tuổi hai mươi” vẫn được nhắc đến như một ngọn lửa ấm, thắp sáng lòng biết ơn của bao thế hệ trẻ Đà Nẵng.
Mỗi lần đứng trước biển, nghe sóng vỗ rì rào, tôi lại nghĩ về anh – nghĩ về bao thanh niên thành phố đã gác lại hoài bão riêng để giữ lấy hòa bình cho quê hương. Thời hoa lửa đã qua đi, nhưng câu chuyện về Nguyễn Văn Thạc vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta sống xứng đáng hơn, trân trọng hơn những gì mình đang có.



