Câu chuyện về người anh hùng Trần Công Lực – Tấm lá chắn giữa chiến trường
Ông Trần Công Lực sinh năm 1945, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chia cắt. Từ nhỏ, ông đã sớm bộc lộ tính tình cương trực, gan dạ và đặc biệt có tinh thần vì tập thể. Khi bước sang tuổi đôi mươi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông tình nguyện lên đường vào lực lượng vũ trang, rồi được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ quốc tế trên chiến trường Campuchia.
Chiến trường Campuchia những năm ấy đầy khốc liệt. Đơn vị của ông Lực hoạt động trong vùng rừng rậm, nơi luôn tiềm ẩn mìn, bom cài và các cuộc phục kích bất ngờ. Dù vậy, ông Lực luôn là người đi đầu, không ngại gian nan, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho đồng đội.
Ông không chỉ giỏi bắn súng, thông thạo địa hình mà còn rất gan dạ. Cả đơn vị đều quý mến ông bởi cách sống giản dị, chân thành, lại sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình.
Một buổi chiều năm 1973, trong lúc đơn vị di chuyển qua khu rừng sát biên giới, địch bất ngờ nã pháo và rải lựu đạn công phá. Khói bụi mù mịt, tiếng nổ dồn dập đến nghẹt thở. Khi mọi người đang tìm cách triển khai đội hình thì một quả bom bi vướng trên cành cây phía trên đầu, rung lắc mạnh và có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Nhận thấy quả bom có thể nổ, đe dọa cả tiểu đội, ông Lực hét lớn:
Không chần chừ một giây, ông lao tới, dùng thân mình che cho đồng đội ở phía dưới. Chỉ vài giây sau, tiếng nổ chát chúa vang lên. Sức ép làm ông bị hất văng mạnh, nhiều mảnh bom xuyên vào người.
Nhờ thân mình của ông, những người phía sau được an toàn. Cả đơn vị chạy đến thì thấy ông Lực nằm bất động, máu thấm đỏ đất rừng. Trong khoảnh khắc nguy nan ấy, ông đã chọn sự sống của đồng đội thay cho bản thân mình.
Ông được chuyển về tuyến sau cứu chữa. Dù mang trên mình nhiều vết thương nặng và để lại di chứng cả đời, nhưng ông vẫn kiên cường vượt qua. Sau chiến tranh, ông trở về quê nhà sống cuộc đời giản dị, chưa một lần tự nhận mình là anh hùng.
Nhưng đối với đồng đội, và đối với những ai biết câu chuyện ấy, ông chính là tấm lá chắn sống, là biểu tượng của lòng dũng cảm vô song. Sự hi sinh của ông đã góp phần bảo vệ lực lượng, giữ vững đội hình trong thời điểm nguy cấp.
Về sau, ông Trần Công Lực được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân – phần thưởng cao quý dành cho người chiến sĩ đã đặt nghĩa tình đồng đội và Tổ quốc lên trên cả mạng sống.



