Câu chuyện về người chiến sĩ Huỳnh Văn Canh
Ông Huỳnh Văn Canh – người thương binh của vùng đất Hà Tiên – sinh ra và lớn lên trong một gia đình lao động nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Khi chiến tranh lan tới vùng biên giới, ông tình nguyện tham gia lực lượng du kích, chiến đấu bảo vệ quê hương trước sự tàn phá của quân Mỹ.
Những năm tháng ở chiến trường Hà Tiên đầy gian khó: gió biển mặn, rừng lau sắc như dao và những trận càn quét liên tiếp. Nhưng ông Canh luôn là người đi đầu trong các nhiệm vụ trinh sát và dẫn đường. Đồng đội quý ông ở sự gan dạ và lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước bản thân.
Trong một trận càn quy mô lớn của quân Mỹ, khi đơn vị đang di chuyển qua một khu vực đầy bom bi rải xuống từ trực thăng, ông phát hiện một quả bom nằm ngay trên đường rút của cả đội. Nếu không xử lý kịp, đồng đội có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.
Ông liền lao mình đến, gọi mọi người tản ra. Nhưng khi vừa kéo đồng đội tránh khỏi, quả bom bất ngờ phát nổ. Tiếng nổ rung chuyển cả khoảng rừng. Ông Canh bị hất văng xuống bãi đá, máu loang đỏ từng lớp đất. Khi được đồng đội tìm thấy, ông vẫn còn tỉnh táo nhưng không thể đứng dậy nữa: chân trái của ông đã bị phá nát và buộc phải cắt bỏ để giữ lại mạng sống.
Ông được cứu chữa kịp thời và vẫn sống đến hôm nay, mang trên mình vết thương chiến tranh nhưng trái tim thì vẫn kiên cường như ngày còn cầm súng. Trở về với quê hương, ông không hề để mất mát ấy làm mình gục ngã. Ông tập đi bằng nạng, rồi bằng chân giả, cố gắng lao động, nuôi gia đình và luôn sống lạc quan.
Nhiều người từng hỏi ông có hối tiếc không. Ông chỉ cười hiền:
“Tui mất một chân nhưng giữ được đồng đội, giữ được quê hương yên bình. Rứa là đủ rồi.”
Hôm nay, dù tuổi đã cao, ông Huỳnh Văn Canh vẫn là niềm tự hào của xóm làng – biểu tượng sống của lòng quả cảm, tình đồng đội và ý chí vượt lên khó khăn.



