Câu chuyện về người chiến sĩ Võ Công Út tại chiến trường Campuchia – Sihanoukville
Câu chuyện về người chiến sĩ Võ Công Út tại chiến trường Campuchia – Sihanoukville
Trong những năm cuối thập niên 1970, khi tình hình Campuchia rơi vào thảm họa diệt chủng và chiến sự lan rộng, Việt Nam đã cử quân tình nguyện sang giúp nước bạn thoát khỏi họa diệt vong. Ở một vùng quê yên bình của miền Tây Nam Bộ, có chàng trai trẻ tên Võ Công Út đã tình nguyện lên đường trong đợt đầu tiên.
Từ nhỏ, Út đã nổi tiếng là người nhanh nhẹn, gan dạ và rất thương người. Thấy cảnh nhân dân Campuchia bị giết hại, làng mạc bị đốt phá, Út không thể ngồi yên. Ngày nhận lệnh nhập ngũ, anh chỉ nói với mẹ một câu:
“Con đi để cứu người. Cứu họ cũng là giữ bình yên cho quê mình sau này.”
Hành trình đến Sihanoukville
Đơn vị của Út được phân công chiến đấu tại tỉnh Sihanoukville, một khu vực chiến lược có đường biển, đồi núi và rất nhiều tàn quân Khmer Đỏ ẩn náu. Nơi đây ban ngày nắng cháy da, ban đêm rừng tối đặc, tiếng súng và tiếng mìn nổ như một phần của đời sống.
Út được xếp vào tổ trinh sát. Nhiệm vụ của anh là dẫn đường, nắm tình hình, phát hiện các nhóm phục kích. Công việc cực kỳ nguy hiểm – chỉ một sơ suất nhỏ, cả đơn vị có thể lọt vào ổ phục kích của địch.
Trận chiến trong rừng Sihanoukville
Một buổi sáng cuối mùa mưa, đơn vị nhận tin báo có một nhóm dân thường Campuchia bị quân Khmer Đỏ bắt giữ trong rừng sâu. Út cùng tổ trinh sát lập tức đi trước để mở đường. Đường rừng trơn trượt, dấu chân địch chồng chéo, tiếng côn trùng át cả tiếng bước chân.
Khi gần đến nơi, tổ của Út phát hiện một bãi mìn tự chế giăng khắp lối đi. Với kinh nghiệm trinh sát, Út nhẹ nhàng bò sát đất, dò từng bước, đánh dấu an toàn cho đồng đội. Nhưng chỉ cần sai một bước, cái chết đã cận kề.
Đến khi bà con được giải cứu và đưa ra khỏi khu vực, quân Khmer Đỏ bất ngờ nổ súng tấn công từ triền dốc. Út lập tức lao lên điểm cao, dùng hỏa lực yểm trợ cho đồng đội rút dân ra ngoài. Dù bị mảnh đạn sượt qua vai, anh vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững trận địa.
Nhờ sự dũng cảm của Út và đồng đội, cả đội giải cứu được dân thường và phá tan nhóm phục kích của địch.
Người chiến sĩ trở về
Sau nhiều năm ở chiến trường Sihanoukville – nơi từng ngày chiến đấu với đói, bệnh sốt rét, và cái chết rình rập – Võ Công Út trở về quê khi đất nước và nhân dân Campuchia đã hồi sinh.
Anh không kể nhiều về chiến công của mình. Với anh, điều quan trọng nhất là:
“Mình sang Campuchia để cứu dân, giúp bạn. Tụi nó gọi mình là ‘Anh bộ đội Việt Nam’ bằng giọng run run, vậy là đủ rồi.”
Ngày nay, Út sống lặng lẽ, hiền hậu như chính bản chất của người lính năm xưa. Nhưng với bà con trong xóm, Út vẫn mãi là biểu tượng của lòng quả cảm, tinh thần quốc tế cao đẹp và sự hy sinh thầm lặng.



