Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CÔ – NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG SỐNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG (2)

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CÔ – NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG SỐNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Hưng Yên05/01/2026tiểu học đồng tiến (xã tân tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CÔ – NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG SỐNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Ở cuối làng tôi có một căn nhà nhỏ nép mình dưới tán tre già. Căn nhà ấy suốt bao năm qua là nơi cô Hòa – người cô họ, cũng là một nữ thanh niên xung phong năm xưa – sống lặng lẽ một mình. Ít ai biết rằng, sau lớp áo nâu giản dị và nụ cười hiền hậu kia là cả một thời tuổi trẻ cháy bỏng, một “thời hoa lửa” mà cô đã gửi trọn cho Tổ quốc.

Ngày trẻ, cô Hòa tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên chiến trường miền Nam. Giữa bom rơi, đạn nổ, cô cùng đồng đội mở đường, tải thương, dẫn bộ đội hành quân qua những cánh rừng bị cày xới bởi bom Mỹ. Sau ngày giải phóng, cô trở về làng trong tấm áo bạc màu, mang theo chứng bệnh quái ác của chất độc da cam khiến cô không thể lập gia đình. Dẫu vậy, cô chưa từng than thở, chưa từng đòi hỏi một sự đền đáp nào. Cô chỉ lặng lẽ sống giữa đời thường, coi những hy sinh năm xưa là điều hiển nhiên của một người lính.

Một chiều, tôi đến thăm cô. Trước hiên nhà, gió từ cánh đồng đưa mùi lúa non bay vào mát rượi. Cô rót chén nước vối rồi kể cho tôi nghe về một kỷ niệm mà cô vẫn gọi là “chuyện nhỏ”, nhưng với tôi, đó là một chiến công rực sáng.

Hôm ấy, đơn vị bộ đội chuẩn bị hành quân qua một khu rừng ở miền Đông Nam Bộ. Trinh sát báo có dấu hiệu bom mìn địch cài lại, nhưng không xác định được vị trí. Nếu đoàn quân đi qua, hàng trăm chiến sĩ có thể hy sinh. Giữa lúc nguy cấp, cô Hòa xin chỉ huy cho mình đi trước dò đường. Chỉ huy còn chần chừ thì cô đã nói:“Các anh còn phải đánh tiếp, để em đi. Em quen địa hình hơn, lỡ có chuyện gì, đơn vị vẫn bảo toàn lực lượng.”

Mang theo một chiếc que tre và niềm tin giản dị “mình không làm thì đồng đội sẽ chết”, cô bò sát mặt đất, từng chút dò tìm. Đất dưới tay cô còn ấm mùi cháy khét của những trận bom hôm trước. Mỗi bước nhích lên đều là một lần đối diện ranh giới sống – chết. Khi nghe tiếng kíp nổ khẽ bật lên, cô kể mình đã tưởng đó là giây phút cuối cùng. Nhưng bằng sự bình tĩnh và gan dạ, cô kịp vô hiệu hóa quả mìn chủ lực, đánh dấu bãi nổ, mở ra con đường an toàn cho toàn đơn vị vượt qua.

Hàng trăm chiến sĩ đã được cứu sống hôm ấy – nhờ sự dũng cảm của một cô gái thanh niên xung phong chỉ vừa tròn đôi mươi.Thế nhưng khi kể lại, cô chỉ cười:“Ngày đó ai cũng thế, có ai nghĩ mình là anh hùng đâu cháu. Cứ làm điều đúng, thế thôi.”

Nhìn cô giờ đây – một mình trong căn nhà nhỏ, mái tóc bạc phơ, đôi tay run run pha ấm trà – tôi hiểu rằng những người như cô đã dâng hiến tuổi trẻ mà không mong một ngày được kể công hay đòi hỏi điều gì. Sự lặng lẽ của cô hôm nay cũng chính là biểu tượng đẹp nhất của lòng yêu nước: âm thầm, bền bỉ và trong sáng.

Rời nhà cô, tôi ngoái lại nhìn bóng dáng nhỏ bé dưới hiên. Cô như một ngọn đèn lặng lẽ giữa cuối làng, nhưng ánh sáng toả ra từ cuộc đời cô lại ấm áp đến vô cùng. Câu chuyện về cô – một người anh hùng thầm lặng – sẽ luôn là ngọn lửa soi sáng trong trái tim tôi, nhắc nhở rằng chúng ta phải biết trân trọng và biết ơn những người đã hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn