CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CON AN HƯNG, HẢI PHÒNG NƠI THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Liệt sĩ Phạm Văn Hân sinh năm 1950 ở thôn Kim Lĩnh, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng là một trong những thanh niên nằm lại nơi thành cổ Quảng trị ở tuổi đôi mươi, đến nay ông vẫn chưa được về với quê hương.

Cuộc chiến đấu anh dũng 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, từ ngày 28/6 đến 16/9/1972, mãi là bản tráng ca hào hùng của toàn thể nhân dân cả nước; là bức tranh đẫm máu và hoa, cùng với bao trận đánh anh dũng khác làm nên kỳ tích, giành lại độc lập tự do cho dân tộc, quét sạch giặc ngoại xâm ra khỏi bờ cõi đất nước. Nơi đây, từng viên gạch, từng tấc đất đều có phần máu thịt của những người lính tuổi mười tám, đôi mươi. Họ ngã xuống, để đất nước đứng lên. "Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc/ Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?" (Trích Khúc bảy- Trường ca Những người đi tới biển – Thanh Thảo).
Liệt sĩ Phạm Văn Hân sinh năm 1950 ở thôn Kim Lĩnh, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng cũng là một trong những thanh niên nằm lại nơi thành cổ ở tuổi đôi mươi. Nằm trong chuỗi hoạt động kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2025), Đoàn Thanh niên xã An Hưng đã đến thăm gia đình liệt sĩ Phạm Văn Hân, lắng nghe câu chuyện của Liệt sĩ từ người thân. Năm 1967 giữa lúc tuổi 17 phơi phới sức xuân với nhiều hoài bão ước mơ, chàng trai trẻ Phạm Văn Hân xung phong lên đường nhập ngũ. Dù chưa đủ tuổi, nặng có 49kg, nhưng trái tim tràn đầy tinh thần lạc quan, yêu đời, người lính trẻ xốc ba lô trên vai. Để rồi, giữa khói lửa chiến tranh dữ dội, thanh xuân của ông mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi nơi thành cổ Quảng Trị năm 1972, để lại những ước mơ còn dang dở giữa khói lửa chiến trường, đến nay ông vẫn chưa được về với quê hương.
Gia đình liệt sĩ còn giữ duy nhất 1 tấm ảnh của liệt sĩ đã mờ ố, không còn rõ nét nhưng là kỷ vật để họ nhớ về người thân. Để thể hiện lòng biết ơn của thế hệ trẻ đối với sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước, Đoàn Thanh niên xã An Hưng đã phục dựng ảnh liệt sĩ Phạm Văn Hân và trao tặng cho gia đình liệt sĩ vào chiều ngày 27/7/2025. Nhận bức ảnh gia đình liệt sĩ rưng rưng xúc động. Bức ảnh là một lần “gặp lại”, là một phần ký ức được hồi sinh – là ánh mắt, là nụ cười, là một phần thiêng liêng của người thân từng ngỡ đã mãi xa, là nơi để nỗi nhớ có hình và lòng biết ơn có nơi gửi gắm...
Mỗi nét phục dựng không chỉ là hình dáng – mà là hơi thở cuối cùng còn đọng lại giữa dòng ký ức. Tấm ảnh cũ bạc màu năm tháng nay hiện lại gương mặt anh – người lính đã ra đi, mang theo cả tuổi xuân và ước mơ dang dở. Có những hy sinh chẳng cần ai chứng minh, chỉ cần gia đình còn giữ một tấm ảnh nhòe và một trái tim chưa từng nguôi nhớ. Hôm nay, ký ức được trả lại hình hài... Từng đường nét khuôn mặt từ bức ảnh mờ ố được phục dựng, góp phần mang một người con của Tổ quốc trở về bên gia đình, dù chỉ qua một tấm ảnh. Đó không chỉ là sự phục dựng, mà là một nén tâm nhang tri ân quá khứ...
Xin thắp nén tâm nhang từ trái tim – gửi đến người không trở về, bằng tất cả sự biết ơn và kính trọng. Mong ông sớm được về với đất mẹ...
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



