Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH ĐOÀN VĂN THÀNH – NGỌN LỬA BỀN BỈ CỦA LÒNG YÊU NƯỚC

Mỗi khi kể về những lần thoát chết, bác Thành lại nở một nụ cười hiền lành, có chút bông đùa: “Chắc mạng bác lớn để còn sống mà về với vợ con.” Nhưng đằng sau câu nói ấy là những đau thương không lời diễn tả.

An Giang21/11/2025Trần Thị Minh Huệ (Đoàn xã Hòa Điền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH ĐOÀN VĂN THÀNH – NGỌN LỬA BỀN BỈ CỦA LÒNG YÊU NƯỚC

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH ĐOÀN VĂN THÀNH – NGỌN LỬA BỀN BỈ CỦA LÒNG YÊU NƯỚC

Trong cuộc sống đời thường, giữa những xóm ấp bình dị, đôi khi ta gặp những con người tưởng như rất đỗi mộc mạc, hiền lành nhưng lại mang trong mình cả một quá khứ hào hùng mà ít ai biết được. Và ở ấp Kinh 1, xã Hòa Điền hôm nay cũng có một người như thế. Một người lính năm xưa, vượt qua biết bao trận bom đạn ác liệt, chứng kiến sự mong manh của sự sống, giữ trọn lời thề với Tổ quốc và nay vẫn tiếp tục cống hiến âm thầm cho quê hương. Người đó là cựu chiến binh Đoàn Văn Thành, sinh năm 1952.

Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu tiên gặp bác. Bác đón tôi bằng nụ cười hiền hậu, giản dị mà ấm áp. Dáng người bác không còn nhanh nhẹn như thuở đôi mươi, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm, tôi cảm nhận được một thứ ánh sáng lạ – ánh sáng của ký ức, của niềm tự hào, và của cả những đau thương mà thời gian không thể xóa nhòa. Khi tôi hỏi về quãng đời quân ngũ, bác khẽ thở dài, rồi ánh mắt nhìn xa xăm như đang chạm đến những mảnh ký ức tưởng đã ngủ quên.

TUỔI TRẺ VÀ TIẾNG GỌI THIÊNG LIÊNG CỦA TỔ QUỐC

Bác Thành sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại vùng đất Kiên Giang cũ (nay là tỉnh An Giang) đầy nắng gió. Tuổi thơ của bác gắn liền với những cánh đồng thẳng cánh cò bay, với tiếng cuốc kêu chiều và những mùa lúa thơm nồng mùi đất. Thế nhưng, tuổi thơ ấy cũng bị phủ đầy bóng tối chiến tranh.

Lớn lên giữa tiếng súng đạn, bác hiểu rất rõ nỗi đau của mất mát, chia lìa. Bởi vậy, khi bước sang tuổi 21 – cái tuổi đẹp nhất, đầy hoài bão của đời người – bác không ngần ngại khoác lên mình bộ quân phục, gia nhập đơn vị Địa phương quân huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang vào năm 1973.

Ngày nhập ngũ, lòng bác tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng mang một nỗi lo day dứt: vợ bác đang mang thai đứa con đầu lòng. Bác vẫn còn nhớ ánh mắt của vợ trong buổi chia tay hôm ấy – vừa lo lắng, vừa tự hào.

NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN ĐẤU – NƠI SINH TỬ CHỈ CÁCH NHAU MỘT GIÂY

Những ngày đầu trên chiến trường, bác Thành phải tập làm quen với tiếng bom nổ, tiếng đạn rít, với những bữa cơm vội vàng và giấc ngủ chập chờn giữa rừng sâu. Là Trung đội trưởng, bác luôn là người thức sau cùng và dậy sớm nhất, lo cho đơn vị của mình từ từng bữa ăn đến từng kế hoạch chiến đấu.

Rồi một ngày, chiến tranh như muốn thử thách số phận của từng người lính. Trong một trận giao tranh ác liệt, địch tấn công bất ngờ vào vị trí đơn vị. Đạn bay tới tấp. Lúc đó, bác và một đồng đội đang cùng trú ẩn sau bờ đất. Thấy đồng đội mỏi chân, bác liền đổi vị trí trú ẩn cho anh. Một hành động tưởng như rất đỗi bình thường, nhưng lại là lằn ranh giữa sự sống và cái chết.

Vừa đứng lên rời khỏi vị trí được vài bước thì một loạt đạn nổ tung. Khi bác quay lại, người đồng đội ấy đã bị thương nặng, mất một tay một chân.

Trong một trận đánh khác, bác và một người lính trẻ trong trung đội sát cánh chiến đấu cùng nhau. Đang chạy xuyên qua làn mưa đạn để tiếp cận mục tiêu, người đồng đội bị trúng đạn, ngã gục ngay bên cạnh. Bác lao tới đỡ lấy anh và cõng anh chạy về doanh trại. Khi đặt đồng đội xuống giường cấp cứu, bác mới biết anh đã trút hơi thở cuối cùng trên lưng mình.

NỤ CƯỜI GIỮA GIAN KHÓ

Mỗi khi kể về những lần thoát chết, bác Thành lại nở một nụ cười hiền lành, có chút bông đùa: “Chắc mạng bác lớn để còn sống mà về với vợ con.” Nhưng đằng sau câu nói ấy là những đau thương không lời diễn tả.

NĂM 1978 – MỘT LẦN NỮA CẦM SÚNG

Sau ngày giải phóng miền Nam, những tưởng được trở về với gia đình, thế nhưng năm 1978, bác lại một lần nữa tiếp tục cầm súng chiến đấu chống quân Pôn Pốt tại xã Cô Tô. Đó là một thời kỳ gian khổ, khốc liệt nhưng đầy ý nghĩa với bác – bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Khi bác xuất ngũ, trở lại với cuộc sống đời thường, hai bàn tay trắng nhưng trái tim đầy ắp yêu thương. Bác bắt đầu dựng lại mái nhà, chăm lo gia đình, rồi dần trở thành Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh ấp Kinh 1, xã Hòa Điền. Bằng sự tận tâm, bác luôn đi đầu trong phong trào “Cựu chiến binh gương mẫu”, vận động bà con đoàn kết, sống văn minh và giúp đỡ nhiều hộ gia đình khó khăn.

Năm 2024, bác được ghi danh vào Bảng vàng kháng chiến chống Mỹ – phần thưởng xứng đáng cho những cống hiến thầm lặng nhưng lớn lao.

TINH THẦN YÊU NƯỚC KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Ở tuổi ngoài bảy mươi, bác vẫn tiếp tục cống hiến. Bác luôn kể những câu chuyện chiến trường cho lớp trẻ, nhắc nhở con cháu sống có trách nhiệm, biết yêu thương và biết ơn.

Câu chuyện về cựu chiến binh Đoàn Văn Thành không phải là câu chuyện của những chiến công vang dội mà là câu chuyện của một người lính bình dị, hiến cả tuổi trẻ cho độc lập dân tộc. Đó là bài học lớn lao về tình yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh mà thế hệ trẻ hôm nay cần ghi nhớ và trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn