Câu chuyện về người cựu chiến binh Đồng Huy Chỉnh tham gia cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam năm 1978.
Câu chuyện về người cựu chiến binh Đồng Huy Chỉnh tham gia cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam năm 1978.
Câu chuyện về người cựu chiến binh Đồng Huy Chỉnh tham gia cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam năm 1978. Đã 47 năm trôi qua, nhưng trong kí ức với nhiều kỉ niệm thiêng liêng xúc động về một thời hoa lửa vẫn luôn rực cháy trong tâm trí người cựu chiến binh Đồng Huy Chỉnh . Ông chia sẻ ông sinh năm 1960. Từ nhỏ được bố mẹ nuôi dưỡng tạo điều kiện đi học nhưng vì hoàn cảnh khó khăn, gia đình đông anh em nên ông vừa học vừa phụ giúp bố mẹ làm ruộng mưu sinh nuôi các em nhỏ. Ông lớn lên được chứng kiến đất nước mình đang trong cuộc chiến tranh chống Mỹ đầy cam go và khốc liệt từ đó người thanh niên luôn mang trong mình khát vọng tuổi trẻ góp sức cống hiến bảo vệ tổ quốc. Ngày 28/8/1978 tại quê hương Yên Mỹ, Hưng Yên ông xung phong lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Ông đóng quân tại Thường Tín sau đó ông được đơn vị chuyển vào Bến Hải, Quảng Trị huấn luyện tân binh. Tháng 12 năm 1978, ông được nhập về đơn vị C20 Trung đoàn 11 Sư 325 Quân Đoàn 2 được huấn luyện cơ bản về nghiệp vụ chinh sát. Được lệnh từ cấp trên ông cùng đồng đội hành quân đến Tây Ninh biên giới giữa Việt Nam và Campuchia thực hiện nhiệm vụ chinh sát. Nhớ về chiến trường khốc liệt, nhớ những người đồng đội đã cùng ông kề vai sát cánh ông kể: “ Để đến được các khu vực địch đóng quân, ông cùng đồng đội phải vượt suối, băng rừng, di chuyển ban đêm để tránh địch phát hiện, nhưng thường xuyên đối mặt với nguy hiểm, như pháo kích, mìn và bom bi”. Mặc dù không trực tiếp đối đầu với địch, nhưng ông và đồng đội vẫn luôn có mặt tại nơi ác liệt nhất, trinh sát khu vực, đảm bảo thông tin, chiến thuật, chiến lược, phát hiện sớm kế hoạch tập kích của địch báo cáo về đơn vị. Với ông, những ngày đêm làm nhiệm vụ ở biên giới Tây Nam là những ngày đau xót, chứng kiến những người đồng đội lần lượt hy sinh, thân xác họ nằm lại mảnh đất Campuchia . Có những người không kịp nhắn nhủ đồng đội, không kịp viết lá thư cuối cùng gửi về gia đình.



