Cựu chiến binh

Câu chuyện về người cựu chiến binh Nguyễn Thanh Xuân – người lính kiên cường của chiến trường K

Câu chuyện về người cựu chiến binh Nguyễn Thanh Xuân – người lính kiên cường của chiến trường K

Vĩnh Long08/12/2025XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN (XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở ấp Phú Thạnh 2, xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long, mỗi khi nhắc đến Chú Sáu Tha – tên thật Nguyễn Thanh Xuân, bà con ai cũng dành sự kính trọng đặc biệt. Bởi trong dáng vẻ hiền hậu, cởi mở ấy là cả một thời tuổi trẻ oanh liệt, một trái tim gan dạ đã từng gửi lại một phần máu thịt nơi chiến trường K – Campuchia.

Tuổi trẻ bước vào quân ngũ

Chú Nguyễn Thanh Xuân sinh năm 1958, quê gốc tại ấp Thạnh, xã Phước Ngãi, huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre – nay thuộc ấp Phú Thạnh 2, xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long. Lớn lên trong giai đoạn đất nước còn đầy khó khăn hậu chiến, chú hiểu rõ thế hệ trẻ lúc bấy giờ mang trong mình trách nhiệm bảo vệ nền hòa bình vừa lập lại, gìn giữ biên cương và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Tháng 2 năm 1982, khi vừa tròn 24 tuổi, chú lên đường nhập ngũ. Đó không chỉ là sự tự nguyện mà là niềm tự hào của một người con miền sông nước, mang theo lời dặn của cha mẹ, bà con xóm làng:
“Ra đi bảo vệ Tổ quốc, làm tròn nghĩa vụ với nước bạn, con nhé.”

Những tháng ngày máu lửa ở chiến trường K

Sau huấn luyện, chú được điều sang chiến trường K – Campuchia, nơi quân đội Việt Nam làm nhiệm vụ giúp nhân dân bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng, truy quét tàn quân Pol Pot và khôi phục cuộc sống.

Đó là quãng thời gian mà chú Sáu Tha không thể nào quên. Đường hành quân xuyên rừng, những trận đánh bất ngờ, những đêm dài phục kích giữa rừng già hun hút. “Giúp nước bạn đánh Bon Bót” không chỉ là khẩu hiệu, mà là nhiệm vụ sống còn của mỗi người lính. Bởi chỉ khi đẩy lùi được tàn quân tàn bạo ấy, dân làng Campuchia mới có thể ăn bữa cơm yên bình, trẻ nhỏ mới dám chạy ngoài sân chùa, và cuộc sống văn minh mới có thể trở lại.

Chú nhớ rõ những lần cùng đồng đội mở đường, rà phá bom mìn, bảo vệ những phum sóc còn hoang tàn. Có lần, đơn vị vừa kịp giải cứu một nhóm dân thường khỏi ổ phục kích của địch. Người mẹ Khmer ôm lấy tay chú, nước mắt ràn rụa, miệng run run câu cảm ơn bằng thứ tiếng Việt bập bẹ. Chú chỉ cười và nói:
“Việt Nam – Campuchia là anh em, giúp nhau lúc khó khăn là chuyện phải làm.”

Nhưng chiến tranh đâu chỉ có những nụ cười.

Vết thương – dấu ấn của một thời máu lửa

Trong một trận chiến ác liệt, khi đơn vị truy quét tàn quân, một mảnh đạn đã xuyên qua mặt chú, khiến chú mất đi một bên mắt. Cơn đau đến bất ngờ, máu chảy ướt cả vai áo, nhưng chú vẫn cố giữ súng cho đến khi trận đánh kết thúc.

Vết thương ấy theo chú đến suốt đời – không chỉ là mất mát về thân thể, mà còn là minh chứng cho lòng quả cảm và tinh thần quốc tế vô tư, trong sáng của người lính Việt Nam.

Tháng 11/1984, sau gần ba năm làm nhiệm vụ quốc tế, chú xuất ngũ và trở về quê nhà.

Người lính trở về quê hương

Trở lại đời thường với một bên mắt không còn nhìn được, cuộc sống ban đầu không dễ dàng. Nhưng người như chú Xuân – đã từng trải qua bom đạn – thì chẳng sợ khó khăn nào. Chú lao vào làm việc, tham gia sản xuất, giúp đỡ bà con, giữ trọn phẩm chất người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Đến tháng 1/1991, chú được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh xã Tân Xuân và sinh hoạt tại Chi hội ấp Phú Thạnh 2. Từ những ngày đầu tham gia, chú đã là hội viên năng nổ, đi đầu trong mọi phong trào của chi hội và địa phương. Ông được kết nạp vào hàng ngũcủa Đảng

Chi hội trưởng tận tâm – tấm gương sáng của địa phương

Nhờ sự tận tụy và uy tín trong cộng đồng, chú Nguyễn Thanh Xuân được tín nhiệm bầu làm Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh ấp Phú Thạnh 2. Trên cương vị này, chú luôn gần gũi, nắm bắt tâm tư hội viên, vận động tham gia các phong trào thi đua, hỗ trợ hội viên khó khăn, đóng góp xây dựng nông thôn mới, đảm bảo an ninh trật tự tại ấp.

Chú thường nói với anh em trong chi hội:
“Tụi mình là bộ đội, không làm được việc lớn thì góp sức việc nhỏ, miễn là có ích cho dân.”

Với những đóng góp bền bỉ suốt nhiều năm, chú vinh dự được trao Kỷ niệm chương Hội Cựu chiến binh Việt Nam – phần thưởng xứng đáng cho người lính kiên trung cả trong chiến tranh lẫn thời bình.

Ngọn lửa người lính không bao giờ tắt

Hơn bốn mươi năm trôi qua kể từ ngày bước vào chiến trường K, chú Sáu Tha đã già đi, tóc điểm bạc, nhưng tinh thần người lính thì vẫn còn nguyên vẹn. Mất đi một bên mắt, nhưng trái tim chú vẫn nhìn thấy rõ con đường mình phải đi: sống có nghĩa tình, có trách nhiệm, cống hiến cho quê hương.

Trong lòng bà con ấp Phú Thạnh 2, chú Nguyễn Thanh Xuân không chỉ là một cựu chiến binh, một chi hội trưởng tận tâm, mà còn là biểu tượng của nghị lực, lòng dũng cảm và sự cống hiến thầm lặng.

Một bên mắt chú đã gửi lại chiến trường K, nhưng phần sáng còn lại – chính là ánh sáng của phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, mãi mãi soi đường cho thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn