Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH VÀ NHỮNG NĂM THÁNG THANH XUÂN CỐNG HIẾN CHO TỔ QUỐC

Lào Cai24/12/2025Hà Thị Hồng (chi đoàn Trường mầm non Đông Cuông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều, tôi đến thăm nhà bác Hà Mạnh Chinh – một cựu chiến binh hiện đang sinh sống tại thôn Sặt Ngọt, xã Đông Cuông. Trong buổi gặp gỡ thân tình ấy, bác đã kể cho tôi nghe về những năm tháng tham gia bảo vệ Tổ quốc đầy gian khổ nhưng vô cùng tự hào. Qua từng câu chuyện giản dị mà xúc động, tôi cảm nhận sâu sắc tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ, sự hy sinh thầm lặng và những kỷ niệm khbác thể nào quên của một thời thanh xuân gắn liền với nhiệm vụ thiêng liêng phục vụ Tổ quốc.

Bác Hà Mạnh Chinh sinh ra và lớn lên trong giai đoạn đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bác gắn liền với những năm tháng thiếu thốn, khó khăn nhưng cũng chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong bác lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Khi Tổ quốc cần, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, bác cùng nhiều thanh niên trong làng đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì mà Tổ quốc giao phó.

Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian vô cùng gian khổ đối với bác. Bác kể về những ngày hành quân dài dằng dặc qua núi rừng, về những đêm phục kích trong mưa rét, về những bữa ăn vội vàng giữa chiến trường chỉ có cơm độn và rau rừng. Bom đạn của kẻ thù luôn rình rập, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc. Thế nhưng, chưa bao giờ bác và đồng đội chùn bước. Bởi hơn tất cả, họ hiểu rằng phía sau mình là gia đình, là quê hương và cả Tổ quốc đang trông chờ.

Bác Hà Mạnh Chinh nhớ rõ những trận chiến ác liệt mà đơn vị bác từng trải qua. Có những ngày, tiếng bom nổ dội vang khắp núi rừng, khói lửa mù mịt, đất đá tung lên như muốn vùi lấp tất cả. Trong hoàn cảnh ấy, bản lĩnh và ý chí của người lính được thử thách đến tận cùng. Nhiều đồng đội của bác đã anh dũng hy sinh, để lại nỗi đau và sự mất mát không gì bù đắp được. Nhắc đến những người đã ngã xuống, giọng bác trầm lại, ánh mắt ánh lên niềm tiếc thương sâu sắc, xen lẫn niềm tự hào vì họ đã sống trọn vẹn cho lý tưởng cao đẹp.

Chiến tranh không chỉ là mất mát, mà còn là nơi tôi luyện tinh thần đoàn kết và tình đồng chí thiêng liêng. Bác kể rằng, trong gian khổ, anh em luôn đùm bọc, sẻ chia cho nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Khi có người bị thương, cả đơn vị cùng chung tay chăm sóc, động viên. Chính tình đồng đội keo sơn ấy đã trở thành nguồn sức mạnh to lớn, giúp những người lính vững vàng vượt qua mọi khó khăn, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Sau những năm tháng chiến đấu kiên cường, ngày đất nước hòa bình cũng đến. Với bác Hà Mạnh Chinh, đó là khoảnh khắc không thể nào quên – niềm vui vỡ òa xen lẫn nỗi nghẹn ngào khi nghĩ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Chiến thắng ấy là thành quả của biết bao mồ hôi, xương máu và tuổi trẻ của các thế hệ người Việt Nam, trong đó có sự đóng góp thầm lặng nhưng to lớn của những người lính như bác.

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, bác Hà Mạnh Chinh tiếp tục tham gia quân ngũ, trở thành người lính chiến đấu bảo vệ Tổ quốc trong những giai đoạn tiếp theo. Dù ở cương vị nào, bác cũng luôn giữ vững phẩm chất của người lính và người thanh niên xung phong năm xưa: trung thành, trách nhiệm, cần cù và giàu lòng nhân ái. Khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về địa phương, bác tích cực tham gia các phong trào ở thôn, xã, gương mẫu trong lao động, sản xuất và luôn quan tâm, giáo dục con cháu sống đúng đạo lý, biết trân trọng những giá trị của hòa bình.

Trong câu chuyện của mình, bác nhiều lần nhắn nhủ đến thế hệ trẻ hôm nay. Bác mong rằng, thế hệ trẻ sẽ luôn ghi nhớ công lao của các thế hệ cha anh, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Theo bác, học tập tốt, lao động tốt, sống có ích chính là cách thiết thực nhất để tri ân những hy sinh to lớn của những người đi trước.

Buổi trò chuyện khép lại khi ánh chiều dần buông xuống thôn Sặt Ngọt yên bình. Rời khỏi ngôi nhà của bác Hà Mạnh Chinh, trong tôi vẫn còn vang vọng những câu chuyện về một thời tuổi trẻ sôi nổi, đầy gian khổ nhưng vô cùng cao đẹp. Hình ảnh người cựu chiến binh với giọng nói trầm ấm nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin và lòng yêu nước khiến tôi vô cùng kính trọng và biết ơn.

Câu chuyện của bác Hà Mạnh Chinh không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là một phần lịch sử sống động của dân tộc Việt Nam. Qua câu chuyện ấy, tôi càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình hôm nay và tự nhủ bản thân phải sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với những hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh đã dành trọn tuổi thanh xuân để phục vụ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn