Câu chuyện về người lính

Ông Hiểu sinh năm 1947. Khi đất nước gọi tên, chàng trai trẻ tuổi rời quê hương Nghĩa Lộ thân yêu để gia nhập quân đội, mang theo bầu nhiệt huyết của tuổi 18.
Tháng 10 năm 65, 1965, sau khi 18 tuổi tôi hết chương trình phổ thông lớp 10 thì tôi nghe theo tiếng gọi của Đảng, tôi được 400 thanh niên lên Nông trường Trần Phú Nghĩa LộĐể làm chè, phát cây để trồng chè.
Thời gian là từ năm 1965, 1966, 1967, 3 năm lên phát cây, vật cối, trồng chè rất là khổ. Thế nhưng tháng 10 cho đến tháng 2 năm 68, mùng 10 tháng 2 năm 1968 thì Chủ tịch nước Tổng động viên. Tôi là rất vinh dự được đi nhập ngũ. mùng 10 tháng 10 năm 65 là tôi từ quê hương Thái Bình lên nông trường Nghĩa Lộ trồng chè nghe theo tiếng gọi của Đảng, 400 thanh niên nam nữ. Thì đến ngày mùng 10 tháng 2 năm 68 thì Tổng động viên là tôi đi nhập ngũ. Được hành quân đi bộ 700 thanh niên nông trường về đất, đi bộ từ ngã ba vào đây lên bản Que Ngoa, Que Ngoa ở Phúc Sơn bây giờ đấy, tập trung ở đấy. Thế sau khi ở đấy một thời gian thì điều đi đi bộ lên Điện Biên. Lên Đà Nẵng Châu. Đi bộ từ đây. Nhưng tôi lại vinh dự được giữ lại ở Tỉnh đội.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Thế ở Tỉnh đội, tôi được giữ lại thì làm anh nuôi, đi tiếp phẩm, Thế sau cái đó thì được 3 tháng huấn luyện xong thì tôi vinh dự được chọn đi học trường đào tạo. Được đi học luôn đấy. Sĩ quan nước trung đội trưởng ở Thuận Châu, Sơn La. Thuận Châu. Thế trong khi đó là tháng 2/68 thì vào quân đội thì đến tháng 6 tôi được đi học.
🏡 Trở Về Và Danh Hiệu
Chiến tranh kết thúc, người lính Phạm Xuân Hiểu mang theo những ký ức không thể nào quên và tấm giấy chứng nhận Thương binh hạng 4/4 (hay còn gọi là thương binh 40% – 49% sức lao động bị mất do vết thương chiến đấu).
Trở về Tổ dân phố 5, Phường Nghĩa Lộ, Ông Hiểu không hề gục ngã trước di chứng chiến tranh. Ông bắt đầu cuộc sống mới, làm gương cho con cháu và tham gia tích cực vào các hoạt động của tổ dân phố. Người dân nơi đây luôn kính trọng ông, không chỉ vì những cống hiến thầm lặng ở chiến trường mà còn vì tinh thần lạc quan, yêu đời của một người lính Cụ Hồ.


