Cựu chiến binh

Câu chuyện về người lính biên phòng tại đơn vị 231 Tả GIa Khâu

Ninh Bình05/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa miền biên ải đầy sương mù và gió lạnh mang tên Tả Gia Khâu (huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai), có một thời mà tuổi trẻ của những người lính được viết nên bằng mồ hôi, máu và niềm tin không bao giờ lùi bước. Và trong số đó, có anh – người lính biên phòng thuộc Đơn vị 231, nhập ngũ năm 1988 đến 1991, là nhân chứng sống cho một thời "hoa lửa" ít ai nhắc nhưng không thể quên.

Từ đồng bằng lên với núi rừng biên cương

Năm 1988, khi nhiều người trẻ bắt đầu ước mơ lập nghiệp trong thời kỳ đổi mới, thì anh – chàng trai 20 tuổi rắn rỏi – lại tình nguyện nhập ngũ, nhận lệnh điều động lên tuyến đầu biên giới. Đơn vị đóng quân tại Đồn 231 – Tả Gia Khâu, một vùng núi cao hiểm trở, giáp biên giới Trung Quốc.

Thời điểm ấy, cuộc chiến tranh biên giới tuy không còn rầm rộ như năm 1979, nhưng địch vẫn còn khiêu khích lẻ tẻ, đặc biệt ở các điểm nóng như Tả Gia Khâu, A Mú Sung, Pha Long. Mỗi người lính lên chốt đều xác định tư tưởng:

“Ra đi là sẵn sàng ở lại – kể cả mãi mãi.”

Sống, chiến đấu và giữ đất từng ngày

Trên những đỉnh núi mù sương, ngày là tuần tra, đêm là gác chốt. Có những hôm đi rừng 2 ngày không có cơm, anh em thay nhau nhai mèn mén khô, uống nước suối, quấn chăn dã chiến ngủ tạm trong hốc đá.

Một lần, đơn vị anh phát hiện nhóm người lạ vượt biên trái phép để thu thập thông tin. Cùng đồng đội, anh mật phục suốt 8 giờ trong rừng, dù trời rét buốt. Khi nhóm đối tượng lọt vào vòng vây, anh là người lao ra đầu tiên khống chế, giữ vững trận địa, không để địch kịp báo tin.

“Biên giới không có tiếng súng ầm ầm, nhưng lại là nơi sự bình yên mong manh nhất. Chỉ cần chúng tôi rời mắt, dân bản sẽ phải sống trong nơm nớp bất an.”

Bộ đội – Người con của bản làng

Không chỉ là người lính giữ đất, anh còn là người thầy thuốc bất đắc dĩ, là người dạy chữ, dạy cách làm lúa nước cho bà con người Mông, người Hà Nhì. Dân bản quý anh lắm. Ngày anh rời đơn vị, các cụ già khóc ròng, còn trẻ con níu tay không cho đi.

Câu chuyện nhiều người còn kể mãi, là lần anh cứu một cụ bà bị lũ cuốn. Lúc đó anh đang tuần tra, thấy bà bị ngã giữa dòng suối đang lũ, nước xiết. Anh lập tức nhảy xuống, cùng đồng đội tạo dây sống cứu người. Cụ bà sống sót, ôm lấy anh gọi là “con trai bộ đội”.

Ra quân, mang theo cả một thời thanh xuân

Năm 1991, anh hoàn thành nghĩa vụ. Ba năm đóng quân nơi rẻo cao, sống giữa lằn ranh của sự sống và cái chết, giữa nghĩa tình đồng đội và lòng dân, đã biến một chàng trai trẻ thành một người lính thực thụ – kiên cường, bản lĩnh, khiêm nhường.

Trở về quê, anh không kể chiến công. Nhưng mỗi dịp 3/3 hay 22/12, anh lại lặng lẽ mặc áo lính, đến thắp hương cho những người bạn không bao giờ về.

Lời kết

Người lính biên phòng đơn vị 231 Tả Gia Khâu – nhập ngũ 1988 đến 1991 – không có huy chương lấp lánh, không được nhắc tên trên sách báo. Nhưng anh là biểu tượng sống của một thế hệ đã viết nên "thời hoa lửa" bằng chính đôi chân, đôi tay và trái tim son sắt với biên cương.

Biên giới Tổ quốc – không chỉ được bảo vệ bởi súng đạn, mà còn bởi những con người như anh:
Thầm lặng – nhưng bất tử trong lòng nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn