Cựu chiến binh

Câu chuyện về người lính Đậu Xuân Thi – “Đi qua chiến tranh bằng cả trái tim người lính”

Lào Cai19/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tới thăm các gia đình cựu chiến binh để ghi lại ký ức chiến tranh, tôi có dịp gặp ông Đậu Xuân Thi, sinh năm 1953 – một bệnh binh mà khuôn mặt, ánh mắt và lời kể đều như mang theo những lớp trầm tích của thời hoa lửa. Ngồi trước tôi là một người lính đã đi qua ba quân khu, ba vùng đất, ba môi trường chiến đấu khác nhau, nhưng trái tim thì chỉ có một: trái tim của người lính Cụ Hồ.

Ông nhập ngũ năm 1972, khi tuổi đời còn quá trẻ. Lúc ấy, đất nước vẫn chìm trong khói lửa, còn những người lính như ông thì hối hả lên đường, mang theo lời dặn của cha mẹ và niềm tin giản dị rằng “đi để đất nước được yên bình”.

Trong quân ngũ, ông Thi làm nhiệm vụ công binh và quân y – hai công việc tưởng như tách biệt nhưng đều đối diện trực tiếp với cái chết. Công binh phá bom, mở đường, bắc cầu trong đêm; quân y thì băng bó, cứu thương, nâng niu từng hơi thở của đồng đội. Còn ông, bằng một cách nào đó, đã làm cả hai: vừa mở đường cho bộ đội tiến công, vừa cứu mạng những người bị thương ngay giữa trận địa.

Ông kể, giọng trầm xuống:
“Ngày ấy bom đạn nhiều lắm. Có hôm đi mở đường ở Quân khu I, tiếng máy bay gầm trên đầu mà anh em vẫn phải nằm bám từng mô đất, nhích từng chút một. Rồi có lúc đang cáng thương ở Quân khu II thì pháo địch rót xuống liên hồi. Chỉ biết che cho thương binh trước rồi tính mạng mình tính sau…”

Tôi nhìn đôi bàn tay đã chai sần của ông – đôi bàn tay từng cầm xẻng phá bom, từng nâng từng vết thương của đồng đội. Và tôi hiểu: chiến tranh không chỉ tạo ra những người lính anh hùng, mà còn để lại những cơ thể mòn mỏi, những vết thương âm ỉ theo thời gian. Ông Thi là một bệnh binh – nhưng trong ánh mắt ông, tôi không thấy sự oán thán. Chỉ có sự bình thản của người đã sống trọn vẹn một thời tuổi trẻ vì Tổ quốc.

Trong suốt những năm dài trên chiến trường Quân khu I – Quân khu II – Quân khu IV, ông Thi đã chứng kiến đủ mọi mất mát và hy sinh. Nhưng khi nhắc lại, ông chỉ nói một câu khiến tôi lặng người:
“Anh em nằm xuống nhiều lắm… mỗi lần cứu được một người, tôi thấy như mình sống thêm một cuộc đời.”

Ngày rời quân ngũ trở về đời thường, ông mang theo thương tật, nhưng cũng mang theo niềm tự hào lặng lẽ. Từ những vết sẹo chiến tranh, ông đã dựng lên một cuộc sống bình dị, một mái ấm yên lành – điều mà bao đồng đội của ông không còn cơ hội có được.

Ngồi trước người cựu binh ấy, tôi như nhìn thấy một mảnh ký ức của cả một thế hệ. Không ồn ào, không kể công, không phô trương – ông chỉ kể bằng giọng nhẹ nhàng, nhưng mỗi câu, mỗi chữ đều nặng như khói súng của ngày xưa.

Câu chuyện của ông Đậu Xuân Thi không phải là chiến công rực rỡ, mà là sự lặng thầm phi thường của những người lính “vừa mở đường, vừa cứu người”, góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc.

Xin cúi đầu trước ông – trước một người lính đã dành cả tuổi thanh xuân để giữ gìn từng tấc đất, từng hơi thở của đồng đội, và từng nhịp đập bình yên của Tổ quốc.

Cảm ơn ông, và cảm ơn những người lính như ông – những người đã đi qua chiến tranh bằng cả trái tim, để chúng ta có ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn