Cựu chiến binh

Câu chuyện về người lính Đỗ Viết Bảo – bước ra từ hai cuộc chiến

Câu chuyện về người lính Đỗ Viết Bảo – bước ra từ hai cuộc chiến

Lào Cai28/11/2025Phạm Thu Hà (Đoàn xã Trấn Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về người lính Đỗ Viết Bảo – bước ra từ hai cuộc chiến

Nhắc lại quãng đời quân ngũ đầy gian khổ nhưng hào hùng, ông Đỗ Viết Bảo – sinh ngày 25/5/1957 – không giấu được niềm xúc động. Tuổi thơ của ông trôi qua giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, và cũng chính hoàn cảnh đó đã sớm hun đúc trong ông ý chí bảo vệ Tổ quốc.

Mới chưa tròn 18 tuổi, khi bạn bè đồng trang lứa còn nhiều do dự, ông đã mang trong mình ngọn lửa của thanh niên thời chiến. Ngày 24/2/1975,chưa đủ tuổi nhập ngũ theo quy định, ông vẫn tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ, với mong muốn duy nhất: góp một phần sức lực của mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Sau ngày lên đường, ông Bảo được biên chế về Đại đội 4, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 123, Sư đoàn 304B, đóng quân tại Hợp Tiến, Đồng Hỷ, Thái Nguyên. Từ năm 1976 đến 1978, ông cùng đồng đội miệt mài rèn luyện trong điều kiện thiếu thốn, khắc nghiệt, chuẩn bị cho những nhiệm vụ nặng nề phía trước.

Đầu năm 1979, tình hình biên giới phía Bắc leo thang căng thẳng. Ông nhận lệnh hành quân lên Cao Bằng, bước vào tuyến đầu của chiến tranh. Đơn vị của ông sau đó được bổ sung về Trung đoàn 5, Trung đoàn 567, lực lượng khoảng 500 chiến sĩkiên cường bám trụ mặt trận.

Ông Bảo vẫn nhớ như in buổi sáng 17/2/1979 – một dấu mốc không bao giờ phai mờ. Quân Trung Quốc đồng loạt ném bom, pháo kích rồi tấn công ồ ạt trên toàn tuyến. Ông và đồng đội chiến đấu liên tục trong điều kiện thiếu thốn, hiểm nguy rình rập từng phút một. Mất mát là điều không thể tránh khỏi, nhưng không ai lùi bước. Từng tấc đất, từng vị trí chiến đấu đều được giữ bằng ý chí sắt đá và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.

Những ngày tháng ấy đã khắc sâu trong trái tim ông hình ảnh của tình đồng đội máu thịt, của sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao. Với những đóng góp và chiến công của mình, năm 1981, ông được tặng thưởng Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang. Một năm sau, năm 1982, Bộ Quốc phòng tiếp tục trao tặng ông Bằng khen, ghi nhận quá trình chiến đấu và phục vụ xuất sắc.

Đến tháng 1/1982, ông phục viên trở về địa phương. Hành trình quân ngũ khép lại, nhưng hơn bảy năm cống hiến trong hai cuộc chiến đã để lại trong ông niềm tự hào sâu sắc. Đó là hành trang tinh thần quý giá theo ông suốt cuộc đời – hành trình của một người lính bước ra từ gian khổ, kiên cường, trọn vẹn với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn