Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA

Lào Cai15/12/2025Đào Trung Hiếu (Thôn Đá Đỏ - Xã Thượng Bằng La)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Thái Bình nghèo khó nhưng giàu truyền thống cách mạng. Mới mười bảy, mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã hăng hái tham gia Thanh niên xung phong. Chỉ một thời gian ngắn sau, đến tháng 12 năm 1967, ông chính thức nhập ngũ, bước vào con đường quân ngũ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Từ miền Bắc, ông cùng đồng đội hành quân xuyên dọc Trường Sơn vào chiến trường miền Nam. Trên đường vào đơn vị, ông tiếp cận chiến đấu tại Quảng Ngãi, nơi những trận đánh ác liệt đầu tiên đã rèn giũa bản lĩnh của người lính trẻ. Ông khỏe, nhanh nhẹn và gan dạ; vì thế khi vào đơn vị mới, đại đội đã chọn ông làm liên lạc. Chỉ sau 6 tháng, ông được tin tưởng giao nhiệm vụ tiểu đội phó, rồi không lâu sau lại được đề bạt lên tiểu đội trưởng. Nhờ chiến đấu dũng cảm, ông tiếp tục được bổ nhiệm chức trung đội phó, là cán bộ của trung đội thép thuộc Trung đoàn 8, mũi 2, Sư đoàn 3 – một đơn vị nổi tiếng gan góc tại chiến trường Quảng Ngãi – Bình Định.

Các năm 1968, 1969, trung đội của ông thường xuyên chiến đấu tại Bình Định, Tam Quan, Bồng Sơn, Chợ Cát. Nhiều trận đánh ác liệt, ông luôn xông pha ở mũi đầu. Ở Bồng Sơn, Chợ Cát, ông được ghi nhận thành tích trong những trận đánh mang tính quyết định. Rồi đến những năm 1969–1970, ông lại tiếp tục hành quân chiến đấu tại Nghĩa Hành (Quảng Ngãi).

Trong một trận chốt chặn ở ngã tư đường – nhiệm vụ là phá vỡ tuyến tiếp viện của địch – ông bị thương nặng: một vết thương ở đầu và một ở đùi. Dù cố gắng cầm cự chiến đấu, sức khỏe ông không còn đảm bảo để tiếp tục ở tuyến đầu. Cấp trên động viên:
“Đồng chí ra phía ngoài làm công tác. Sức khỏe như vậy không thể tiếp tục chiến đấu được.”

Năm 1971, ông được đưa ra Bắc điều trị và phục viên vào ngày 30 tháng 6 năm 1971, khép lại quãng đời trận mạc đầy bom đạn khi tuổi đời còn rất trẻ.

Cuộc sống hậu chiến nhiều khó khăn, nhưng ông vẫn tiếp tục cống hiến. Đến năm 1974, ông lại nhận nhiệm vụ công tác ở một đơn vị phía trên, từng làm việc tại “tầng 5 trường hồi nào” – nơi ông góp sức trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.

Cả cuộc đời ông là hành trình của một người lính kiên cường, từ một chàng trai trẻ 18 tuổi của vùng quê Thái Bình, bước vào chiến trường Quảng Ngãi – Bình Định với lòng quả cảm, cống hiến hết mình, rồi trở lại cuộc sống đời thường trong thương tật nhưng vẫn giữ vững tinh thần của người lính Cụ Hồ.

Một câu chuyện giản dị nhưng đầy tự hào về một thế hệ đã hy sinh tuổi xuân cho hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn