Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN TIẾN – NHÂN CHỨNG TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA

Ông Nguyễn Văn Tiến, Sinh năm 1963 tại ấp Bà Liêm, trong một gia đình lao động chất phác, Nguyễn Văn Tiến lớn lên giữa những tháng ngày đất nước vừa hồi sinh sau chiến tranh. Tuổi trẻ của ông gắn với ruộng đồng, với những công việc quen thuộc của người nông dân, nhưng trong lòng luôn cháy lên ngọn lửa trách nhiệm đối với Tổ quốc và tình cảm với nhân dân Campuchia – đất nước đang cần sự giúp đỡ của Việt Nam.

Vĩnh Long19/11/2025Đoàn xã Hòa Minh (Xã Hoà Minh)11 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN TIẾN –  NHÂN CHỨNG TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA

Lên đường ở tuổi 23 – Hành trình bắt đầu

Năm 1986, khi mới 23 tuổi, Nguyễn Văn Tiến tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông được đưa vào học quân sự tại trường địa phương, dự kiến thời gian huấn luyện 3 tháng. Nhưng thời điểm đó, lực lượng chiến đấu tại Campuchia đang thiếu trầm trọng, tình hình biên giới và nội địa Campuchia còn nhiều bất ổn. Vì vậy, chỉ sau 1,5 tháng huấn luyện, ông được điều động sang làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Ngày 6/3/1986 – Bước chân vào chiến trường

Ngày 06 tháng 3 năm 1986, Nguyễn Văn Tiến nhận lệnh hành quân sang Campuchia, biên chế về Địa đội 6, Đại đội 12, Đoàn 9901. Ngay khi đặt chân đến nước bạn, ông cùng đồng đội phải làm quen với môi trường chiến đấu khốc liệt, khí hậu khắc nghiệt, hiểm nguy luôn rình rập trong từng cánh rừng, từng con đường.

Đến tháng 5/1988, các đơn vị được gom lại Đại đội 1, Đoàn 9901, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả.

Những tháng ngày chiến đấu gian khổ

Trong suốt những năm ở Campuchia, ông Nguyễn Văn Tiến cùng đồng đội không chỉ chiến đấu mà còn: Hành quân hỗ trợ người dân nước bạn: nơi nào thiếu thốn, dân gặp khó khăn là đơn vị có mặt. Giúp nhân dân dựng lại nhà, làm đường, bảo vệ an ninh thôn bản. Tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Có những trận, khi trở về điểm tập kết, người sống sót đếm trên đầu ngón tay.

Ông vẫn kể lại rằng: “Được sống trở về là điều may mắn nhất của đời một người lính.”

Những ngày tháng ấy là sự hòa quyện giữa trách nhiệm, tình đồng chí sâu nặng và tình cảm quốc tế trong sáng.

Gia đình – Nỗi nhớ không nguôi

Ông lập gia đình trước khi nhập ngũ, và khi lên đường, đứa con gái đầu lòng của ông mới 6 tháng tuổi. Tình cảm vợ chồng, tình yêu thương dành cho con là động lực để ông vững vàng giữa chiến trường.

Trong thời gian làm nhiệm vụ quốc tế, vợ và con ông đã sang thăm ông một lần, ở lại 15 ngày. Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng vô cùng quý giá, trở thành nguồn năng lượng giúp ông vượt qua những khó khăn nơi chiến trường xa lạ.

Tháng 8/1988 – Lần về phép không trọn vẹn

Tháng 8 năm 1988, ông được về phép vì mẹ bệnh nặng. Trở về nhà, chứng kiến mẹ yếu dần từng ngày, ông quyết định ở lại địa phương chăm sóc mẹ, đồng thời tiếp tục tham gia các hoạt động quân sự và phong trào tại địa phương. Khi rời chiến trường Campuchia, ông mang quân hàm Trung sĩ, Tiểu đội trưởng, là người lính luôn tận tụy, giàu trách nhiệm và bản lĩnh.

Dấu ấn của một thời không quên

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Tiến là một trang sử sống động về: Tinh thần quốc tế cao cả của quân tình nguyện Việt Nam. Ý chí, nghị lực và lòng nhân ái của người lính Cụ Hồ. Sự hy sinh thầm lặng cho hòa bình của dân tộc mình và của nhân dân nước bạn.

Ông trở về đời thường như bao người lính khác: giản dị, kiên cường, giàu nghĩa tình. Nhưng trong ông vẫn còn đó những ký ức của một thời máu lửa – thời mà tuổi trẻ của ông được đánh đổi, hy sinh để bảo vệ hòa bình và giúp nhân dân Campuchia ổn định cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn