Câu chuyện về người lính trẻ Nguyễn Văn Cu
Trên bến sông nhỏ của quê hương Thạnh Phú Đông, mỗi mùa nước nổi về, người dân vẫn kể cho nhau nghe câu chuyện về người lính trẻ Nguyễn Văn Cu – người đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng để lại một dấu ấn không thể phai mờ.
Ngày ấy, Cu vốn là một thanh niên khỏe mạnh, hiền lành và chăm chỉ. Ông thường chèo xuồng đưa dừa ra chợ, quen thuộc từng con rạch, từng lối nước quanh co của quê mình. Chính những con đường sông nước ấy sau này lại trở thành lợi thế giúp ông hoàn thành nhiều nhiệm vụ khi tham gia kháng chiến.
Khi trở thành hạ sĩ, ông được giao nhiệm vụ liên lạc và dẫn đường cho đơn vị. Những đêm tối, giữa vùng sông nước chằng chịt, ông lặng lẽ chèo xuồng đưa đồng đội vượt qua vòng vây địch. Có những chuyến đi đầy hiểm nguy, chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể bị phát hiện, nhưng ông vẫn bình tĩnh, vững tay chèo, đưa mọi người đến nơi an toàn.
Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, đơn vị bị địch phát hiện và truy đuổi gắt gao. Trước tình thế cấp bách, ông đã quyết định đánh lạc hướng địch, một mình chèo xuồng sang hướng khác để thu hút sự chú ý, tạo điều kiện cho đồng đội rút lui. Tiếng súng vang lên giữa đêm tối, hòa với tiếng nước vỗ, nhưng ông vẫn kiên cường chống trả.
Ngày 21 tháng 2 năm 1965, trong trận chiến ấy, ông đã anh dũng hy sinh. Con xuồng nhỏ trôi lặng lẽ trên dòng nước, như mang theo cả tuổi xuân của người lính trẻ.
Sau này, mỗi khi đi qua khúc sông ấy, người dân vẫn nhắc đến ông với lòng kính trọng. Họ bảo rằng, chính những con người như Nguyễn Văn Cu đã góp phần giữ gìn từng tấc đất, từng dòng sông của quê hương.
Câu chuyện về ông không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ sau: hãy sống xứng đáng với những hy sinh thầm lặng mà cao cả ấy.



