Bài viết

Câu chuyện về người lính trinh sát năm xưa (1)

Năm 1981 , khi vừa tròn 18 tuổi , trong không khí thi đua sôi nổi của thanh niên cả nước “hăng hái lên đường bảo vệ Tổ quốc”, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Thạch đã tạm gác lại những ước mơ tuổi trẻ, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Bác được biên chế vào đơn vị C33, Sư đoàn 395 , làm nhiệm vụ trinh sát bộ binh - một trong những lực lượng nòng cốt, luôn có mặt ở những nơi gian khổ, hiểm nguy nhất. Những năm tháng quân ngũ ở Đặc khu Quảng Ninh đã trở thành dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời người lính trẻ.

Đà Nẵng25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1981, khi vừa tròn 18 tuổi, trong không khí thi đua sôi nổi của thanh niên cả nước “hăng hái lên đường bảo vệ Tổ quốc”, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Thạch đã tạm gác lại những ước mơ tuổi trẻ, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Bác được biên chế vào đơn vị C33, Sư đoàn 395, làm nhiệm vụ trinh sát bộ binh - một trong những lực lượng nòng cốt, luôn có mặt ở những nơi gian khổ, hiểm nguy nhất.

Những năm tháng quân ngũ ở Đặc khu Quảng Ninh đã trở thành dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời người lính trẻ. Là lính trinh sát, nhiệm vụ của bác Thạch và đồng đội không chỉ là huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, mà còn thường xuyên hành quân, bám sát địa hình, nắm tình hình địch - ta, đảm bảo an toàn cho đơn vị trong mọi tình huống. Mỗi bước chân hành quân trên những dãy núi đá cheo leo, những đêm tuần tra trong sương lạnh vùng biên cương là một thử thách của ý chí và lòng dũng cảm. Những lúc ấy, bản thân người lính chỉ có thể dựa vào sự nhạy bén, sự quan sát tỉ mỉ và niềm tin tuyệt đối vào đồng đội để vượt qua mọi khó khăn.

Bác kể lại: “Ngày ấy, bác cùng đồng đội sống giữa rừng núi, xa dân, xa nhà, mọi thứ đều thiếu thốn. Có khi cả tuần chỉ ăn cơm độn, uống nước suối, ngủ trong lán phủ bạt. Nhưng tình đồng đội thì ấm lắm - chỉ cần nghe tiếng kèn báo động, tất cả đều bật dậy, sẵn sàng chiến đấu. Trong những đêm tuần tra, giữa tiếng gió rít và bóng tối dày đặc, các chiến sĩ phải lặng lẽ di chuyển, quan sát và lập kế hoạch để phát hiện mọi dấu hiệu bất thường của địch.”

Có lần, trong một nhiệm vụ trinh sát luồn sâu vào vùng địch, đồng đội của bác bị thương nhưng vẫn kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ. Những khoảnh khắc như vậy, dù nguy hiểm, lại hun đúc ý chí sắt đá và tinh thần quả cảm, giúp người lính hiểu rằng mỗi thông tin thu thập được, mỗi bước đi cẩn trọng đều có thể quyết định sự an toàn của đồng đội và thắng lợi của nhiệm vụ.

Bốn năm trong quân ngũ, từ 1981 đến 1985, bác Nguyễn Văn Thạch đã cùng đồng đội rèn luyện, trưởng thành trong môi trường quân đội – nơi kỷ luật, trách nhiệm và tình đồng chí trở thành tài sản quý giá nhất của tuổi trẻ. Đến cuối năm 1985, bác hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng của người lính, trở về quê hương Nam Khê trong niềm tự hào của gia đình và bà con làng xóm.

Khi đất nước hòa bình, bác trở về quê hương Nam Khê trong dáng vẻ giản dị, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng niềm tự hào và tình yêu nước. Bác luôn gương mẫu tham gia các phong trào của địa phương, truyền lại cho thế hệ trẻ những bài học về tinh thần trách nhiệm, lòng quả cảm và sự cống hiến. Câu chuyện cuộc đời bác Nguyễn Văn Thạch là minh chứng sống động về những con người đã dâng trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc và là tấm gương sáng về lòng kiên cường, trung thành và tình yêu quê hương.

Câu chuyện của người lính trinh sát Nguyễn Văn Thạch là hình ảnh tiêu biểu cho lớp thanh niên Nam Khê một thời - dũng cảm, kiên cường, sống có lý tưởng và cống hiến vì Tổ quốc. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần ấy vẫn còn nguyên giá trị, trở thành ngọn lửa truyền cho các thế hệ trẻ hôm nay - những người đang tiếp bước cha anh xây dựng quê hương Nam Sách ngày càng giàu đẹp, bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn