Bài viết

Câu chuyện về người lính Trường Sơn

Tây Ninh08/05/2026Bùi Hữu Lợi (cẩm Thắng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông ngoại tôi từng là một thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Mỗi lần kể lại, ánh mắt ông lại trở nên xa xăm, như đang sống lại những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.

Ông nói, con đường Đường Trường Sơn khi ấy không giống bất kỳ con đường nào tôi từng thấy. Đó là con đường của bom đạn, của đất đá sạt lở, nhưng cũng là con đường của niềm tin và ý chí.

Có những đêm, cả đơn vị phải thay nhau san lấp hố bom để xe có thể đi qua. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, ánh sáng pháo sáng xé toạc bầu trời, nhưng không ai dừng lại. Họ chỉ biết cúi đầu, làm việc và tin rằng phía trước là ngày đất nước hòa bình.

Ông kể có lần một đồng đội của ông bị thương trong lúc đang mở đường. Trước khi nhắm mắt, người ấy chỉ nói một câu: “Còn đường này, phải thông bằng được.” Câu nói ấy trở thành động lực để cả đơn vị tiếp tục nhiệm vụ.

Ông nói, lúc đó họ không nghĩ nhiều đến bản thân. Họ chỉ nghĩ rằng mỗi mét đường mở ra là một hy vọng cho chiến thắng, cho độc lập của Tổ quốc.

Nhiều năm sau chiến tranh, khi đọc lại tin tức về chiến thắng của dân tộc trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông chỉ mỉm cười. Ông bảo: “Chúng tôi đã góp một phần rất nhỏ, nhưng tự hào vì điều đó.”

Nghe câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ đi trước. Và tôi luôn tự nhắc mình phải sống xứng đáng với điều đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn