Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện về người lính Văn Hữu Khanh

Nhân chứng tham gia chiến đấu

Lào Cai11/12/2025Hoàng Mai Loan (Đoàn xã Việt Hồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện về người lính Văn Hữu Khanh
Câu chuyện về người lính Văn Hữu Khanh

Ông Văn Hữu Khanh, sinh ngày 22 tháng 12 năm 1952 tại thôn 6A – Việt Hồng, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chia cắt. Từ khi còn rất trẻ, ông đã dấn thân vào những công việc mà lớp thanh niên thời ấy xem là trách nhiệm thiêng liêng dành cho Tổ quốc.

Những năm tháng thanh niên xung phong – Khởi đầu trong gian khó

Năm 1969, khi mới 17 tuổi, ông tham gia lực lượng Thanh niên xung phong ở Yên Bái – Lào Cai, làm nhiệm vụ thủy lợi, đào kênh, làm đập, mở đường phục vụ kháng chiến. Cuộc sống thời đó vất vả, nhưng ông luôn kể lại với ánh mắt tự hào, bởi đó là những ngày tháng ông học được ý chí, kỷ luật và tinh thần tập thể – hành trang quan trọng trước khi bước vào chiến trường.

Năm 1971 – Khoác áo lính, bước vào chiến tranh thật sự

Tháng 5 năm 1971, ông nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trong đội hình chiến đấu của quân đội nhân dân Việt Nam. Chỉ một năm sau, ông được điều vào mặt trận Quảng Trị, một trong những chiến trường ác liệt nhất thời bấy giờ.

Ở đó, ông đã chứng kiến những khoảnh khắc sinh tử, mất mát mà suốt đời không thể quên.

Ký ức ám ảnh – Sự hy sinh của người đồng đội quê Hải Hưng

Trong tiểu đội, ông chơi thân với hai anh em ruột quê Hải Hưng. Đó là những người đồng đội chân chất, coi nhau như người nhà.

Một buổi chiều, đúng 16 giờ, đến lịch ông Khanh phải lên thay chốt. Nhưng người em – cũng tên Khanh – nói rằng mình muốn đi thay. Ông xin thủ trưởng đổi ca, và hai người đã đổi nhiệm vụ cho nhau: người bạn đồng đội lên chốt, còn ông ở lại lấy đạn, lấy gạo.

Đêm hôm ấy, địch dùng pháo B52 đánh vào chốt 105.

Bom dội xuống dữ dội. Đất đá rung chuyển. Cả bầu trời đỏ lửa.

Đêm đó, ông Khanh ngủ mê thấy người đồng chí ấy trở về, còn dính máu, bước lại gần rồi lặng lẽ đi ra. Ông giật mình tỉnh dậy nhưng không nghĩ điều ấy là thật.

Chỉ đến sáng, khi nghe đơn vị báo tin, ông mới biết:
Người đồng đội tên Khanh – người đã đi thay ông – đã hy sinh trong trận B52 đêm trước.

Ông lặng người.

Đó là cảm giác đau đớn của người thoát chết trong gang tấc, và là nỗi ám ảnh theo ông suốt cuộc đời. Ông vẫn nói rằng mình “mang ơn đổi mạng” với người đồng chí ấy.

Một ký ức khác – Hầm chữ A và khoảnh khắc sống còn

Trong những năm ở Quảng Trị, ông còn trải qua một trận bom khác khiến ông tin rằng mình là người được trời độ.

Hôm đó, ông nghe tin ở hầm phía dưới – cách vị trí ông khoảng 40 mét – có một người đồng hương Hải Dương. Trong chiến tranh, gặp được người cùng quê là niềm vui lớn. Ông vội xuống hầm để trò chuyện.

Vừa nói chuyện chưa được bao lâu thì có người hét lên:

“Vào hầm! Bom đến!”

Tất cả lập tức chui vào hầm chữ A. Đến loạt bom thứ ba, một quả trúng thẳng vào khu vực họ đang trú.

Hầm sập.

Trong bóng tối đặc quánh, mọi người đều nghĩ rằng mình sẽ chết. Không ai biết còn lại bao nhiêu hy vọng.

Sau khoảng 5–10 phút, lực lượng cứu hộ mới đào được đến. Ông được moi lên khỏi đất đá:

· mặt bị bỏng,

· quần áo rách nát,

· toàn thân đau nhức như không còn chỗ nào nguyên vẹn.

hai người được cứu sống, trong đó có ông. Ông còn gọi xuống:

“Có phải ông Tỉu không? Dưới hầm còn một người nữa!”

Theo sơ đồ, hầm chỉ có chỗ cho hai người, nhưng hôm đó có ba người trú chung. Ông là người duy nhất sống sót, còn hai đồng đội kia đã hy sinh.

Từ sau trận ấy, nhiều người tin ông có số may mắn, bởi hai lần cận kề cái chết, ông đều sống sót một cách kỳ lạ.

Người lính trở về – Một đời không quên

Chiến tranh kết thúc, ông Khanh trở về quê hương, mang theo trong mình vô số ký ức, vết thương và cả những câu chuyện của đồng đội đã nằm lại.

Ông sống giản dị, ít kể về những năm tháng ấy, nhưng mỗi khi nhắc đến, giọng ông chùng xuống – bởi những điều ông nhìn thấy ở Quảng Trị không bao giờ phai mờ.

Ông thường nói:

“Tôi may mắn được sống. Nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi biết rằng phần may ấy là của những người đã đi thay mình ở chốt, hoặc của những đồng chí nằm chung hầm hôm ấy…”

Câu chuyện của ông Văn Hữu Khanh không chỉ là câu chuyện của riêng ông. Đó là hình ảnh của hàng vạn người lính trẻ đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh, để hôm nay đất nước được bình yên.

Họ là những người không chỉ chiến đấu bằng sức lực, mà còn bằng lòng nhân hậu, bằng tình đồng đội, bằng sự hy sinh thầm lặng mà chúng ta mãi mãi biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về người lính Văn Hữu Khanh | Câu chuyện thời hoa lửa