Khác

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI MẸ GIỮ HẦM Ở VĨNH LINH

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI MẸ GIỮ HẦM Ở VĨNH LINH

Quảng Trị01/04/2026Lan Hương (Đoàn cơ sở Thuế tỉnh Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mảnh đất Vĩnh Linh được xem là tuyến lửa, nơi người dân phải sống trong bom đạn từng ngày. Ở đó, có rất nhiều con người bình dị đã âm thầm hy sinh cho sự sống của người khác. Họ không nổi tiếng, không được ghi tên trong sách vở, nhưng sự hy sinh của họ lại vô cùng lớn lao. Câu chuyện về một người mẹ mà tôi xin được gọi là mẹ Tám – người giữ hầm trú ẩn trong chiến tranh – là một câu chuyện như thế.

Thời chiến, bom đạn trút xuống Vĩnh Linh gần như mỗi ngày. Người dân không thể sống bình thường trên mặt đất, họ phải đào hầm sâu để trú ẩn. Những căn hầm tối, chật chội nhưng lại là nơi duy nhất giữ lại sự sống.

Trong ngôi làng nhỏ ven sông ấy, mẹ Tám là người tự nguyện đảm nhận việc giữ hầm. Không ai phân công, cũng không ai yêu cầu, nhưng mẹ vẫn lặng lẽ làm công việc ấy mỗi ngày.

Mẹ thường xuyên kiểm tra hầm, gia cố những chỗ có nguy cơ sập, dọn dẹp để người già và trẻ nhỏ có chỗ nằm. Mỗi khi có dấu hiệu máy bay địch xuất hiện, mẹ lại chạy đi khắp xóm, gọi từng nhà xuống hầm. Mẹ không bỏ sót một ai, từ cụ già yếu đến những đứa trẻ còn đang ngủ.

Công việc của mẹ không ồn ào, nhưng lại vô cùng quan trọng. Nhờ có mẹ, bao nhiêu người trong làng đã được an toàn qua những trận bom dữ dội.

Một ngày nọ, bom rơi dồn dập hơn mọi khi. Người dân vội vã xuống hầm trú ẩn. Khi mọi người đã gần như ổn định, mẹ Tám chợt nghe có người nói còn một đứa trẻ vẫn đang ngủ trong căn nhà nhỏ cuối xóm.

Không chần chừ, mẹ quay lại.

Giữa tiếng bom nổ liên hồi, mẹ lao vào căn nhà, bế đứa trẻ đang ngủ say và chạy vội về phía hầm. Nhưng khi mẹ còn chưa kịp xuống nơi trú ẩn, một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá đổ sập, khói bụi bao trùm cả không gian.

Khi mọi thứ lắng xuống, người ta tìm thấy đứa trẻ vẫn còn sống trong vòng tay mẹ. Nhưng mẹ Tám thì đã không còn nữa.

Sự ra đi của mẹ khiến cả ngôi làng lặng đi. Không ai nói thành lời, nhưng ai cũng hiểu rằng, nếu không có mẹ, có lẽ đã có thêm nhiều người không còn cơ hội sống.

Mẹ không có một danh hiệu cao quý. Không có tấm bia ghi công lớn. Nhưng trong lòng những người dân nơi đó, mẹ là ân nhân – là người đã đánh đổi mạng sống của mình để bảo vệ sự sống cho người khác.

Câu chuyện về mẹ Tám là một câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động. Nó giúp chúng ta hiểu rằng, trong chiến tranh, không chỉ những người cầm súng mới là anh hùng, mà còn có biết bao con người bình thường đã âm thầm hy sinh. Ở Quảng Trị và nhiều vùng đất khác, những con người như mẹ Tám vẫn luôn tồn tại – lặng lẽ, khiêm nhường nhưng vô cùng vĩ đại.

Qua câu chuyện này, tôi càng trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay và biết ơn những con người đã hy sinh để đổi lấy điều đó. Có thể mẹ Tám không được nhiều người biết đến, nhưng sự hy sinh của mẹ sẽ mãi được nhớ đến trong lòng những người đã từng được mẹ chở che.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn