CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ TÍU
“Mẹ là đất nước, là quê hương Là người giữ lửa, giữ tình thương
Mẹ Việt Nam anh hùng, muôn đời tôn kính!”(khuyết danh)
Mấy câu thơ ngắn thôi, nhưng đủ để gợi lên cả một tấm lòng người mẹ Việt Nam – âm thầm, kiên nhẫn, chịu đựng tất cả chỉ để giữ gìn một tình yêu ,một ngọn lửa quê hương cháy bỏng không bao giờ tắt. Và trong biết bao tấm lòng son sắt ấy, mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Tíu là một trong những biểu tượng cao đẹp và xúc động nhất. Mẹ sinh năm 1924 tại xã Thanh Phú Long, huyện Châu Thành, tỉnh Long An (nay thuộc tỉnh Tây Ninh). Sinh ra và lớn lên trong thời loạn lạc, mẹ sớm thấm nhuần lòng yêu nước và tinh thần căm thù giặc sâu sắc của người phụ nữ Nam Bộ. Suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, mẹ đã lần lượt tiễn chồng và con trai lên đường chiến đấu, rồi lặng lẽ đón nhận tin cả hai vĩnh viễn không trở về – một tấm lòng son sắt, một cuộc đời dâng trọn cho Tổ quốc.
Không trực tiếp cầm súng ra trận, mẹ chọn con đường âm thầm ở lại hậu phương: tiếp tế lương thực, che giấu can bộ, nuôi dưỡng bộ đội và bảo vệ các cơ sở cách mạng tại địa phương. Những gánh gạo, củ khoai được chắt chiu từ lao động vất vả của mẹ đã trở thành nguồn sức mạnh cho lực lượng kháng chiến trong những tháng năm gian khổ nhất.
Chồng mẹ, ông Lê Văn Muôn, một người kiên trung và giàu lý tưởng, đã tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp từ năm 1949. Ông chiến đấu dũng cảm trên nhiều mặt trận, nhưng đến ngày 7 tháng 2 năm 1952, ông đã anh dũng hy sinh, để lại mẹ một mình gánh vác gia đình giữa thời chinh chiến.
Nén nỗi đau mất chồng, mẹ tiếp tục sống, nuôi con và giữ vững niềm tin vào cách mạng. Người con trai lớn của mẹ, ông Lê Văn Cu, sinh năm 1945, lớn lên trong hoàn cảnh thiếu cha nhưng sớm thấm được tinh thần yêu nước từ người mẹ và ký ức về người cha liệt sĩ. Tháng 1 năm 1964, ông chính thức tham gia cách mạng, được giao nhiệm vụ trong lực lượng đặc công – binh chủng tinh nhuệ, thường xuyên thực hiện những nhiệm vụ hiểm nguy nhất. Ông cùng đồng đội dò tìm gỡ mìn, mở đường cho bộ đội tiến công, trực tiếp chiến đấu ở nhiều trận đánh ác liệt. Thế nhưng, ngày 10 tháng 10 năm 1965, ông đã anh dũng hy sinh, hiến trọn tuổi xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Mẹ Huỳnh Thị Tíu, qua hai cuộc kháng chiến, đã lần lượt tiễn chồng và con trai lên đường, rồi nghẹn ngào đón nhận tin cả hai vĩnh viễn không trở về, đón nhận một nỗi đau lớn nhất của một người phụ nữ .Nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ nén đau, tiếp tục sống và tiếp tục cống hiến, bởi mẹ hiểu rằng sự hy sinh của những người thân yêu không phải là vô nghĩa – đó là máu xương góp vào nền độc lập của cả dân tộc.
Điều khiến tôi xúc động nhất chính là sự lặng lẽ của mẹ. Mẹ không cầm súng, không được ghi tên trong các trận đánh lừng lẫy, nhưng mỗi gánh gạo, mỗi bữa cơm mẹ nhường cho cán bộ, mỗi đêm mẹ che chở người hoạt động cách mạng đều là một hành động anh hùng thầm lặng. Hậu phương vững chắc mà mẹ giữ gìn chính là nền tảng để tiền tuyến kiên cường.
Hình ảnh mẹ Huỳnh Thị Tíu gợi cho tôi suy nghĩ về bao thế hệ bà mẹ Việt Nam đã sống như thế: hy sinh tất cả nhưng không đòi hỏi gì, đau thương tột cùng nhưng không oán thán. Các mẹ chính
là biểu tượng sâu sắc nhất của tình yêu đất nước – không bằng lời hô vang, mà bằng cả cuộc đời lặng lẽ dâng hiến.
Thế hệ chúng ta hôm nay được sống trong hòa bình, được học hành và mơ ước về tương lai, phần lớn là nhờ sự hy sinh của những con người như mẹ Huỳnh Thị Tíu. Ghi nhớ và trân trọng điều đó, với tôi, là cách trả ơn xứng đáng nhất với các mẹ – những người đã âm thầm giữ lửa cho cả một dân tộc.



