CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI PHI CÔNG CẤP S - NGUYỄN VĂN BẢY
Câu chuyện về Đại tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Bảy không chỉ là một trang sử hào hùng của Không quân Nhân dân Việt Nam, mà còn là một huyền thoại đầy thú vị về sự giản dị và bản lĩnh "vô tiền khoáng hậu".
Hành trình từ một cậu bé chăn trâu đến "át chủ bài" khiến phi công Mỹ phải run sợ.
1. Từ cậu bé "Bảy A" đến bầu trời cao xạ
Nguyễn Văn Bảy sinh năm 1936 tại Lai Vung, Đồng Tháp. Cuộc đời ông gắn liền với con số 7: ông là con thứ 7 trong gia đình, tham gia cách mạng năm 17 tuổi, học văn hóa 7 ngày lên 7 lớp, và đặc biệt nhất là thành tích bắn rơi 7 máy bay Mỹ.
Điều thú vị nhất là trước khi trở thành phi công, ông chưa từng thấy máy bay ở cự ly gần. Năm 1960, ông được tuyển chọn đi đào tạo phi công tại Trung Quốc. Dù trình độ văn hóa khi đó chỉ mới lớp 3, nhưng với tư duy nhạy bén và ý chí sắt đá, ông đã hoàn thành chương trình đào tạo để điều khiển chiếc MiG-17 – loại tiêm kích vốn đã lạc hậu hơn nhiều so với máy bay siêu thanh của Mỹ lúc bấy giờ.
2. Nghệ thuật "Quần thảo" trên không
Trong giai đoạn 1965 – 1967, Nguyễn Văn Bảy đã trực tiếp tham chiến và lập nên những chiến công lừng lẫy. Ông không chiến theo phong cách rất riêng: áp sát và quyết liệt.
• Lấy yếu thắng mạnh: Trong khi máy bay Mỹ hiện đại, có tên lửa tầm xa, thì chiếc MiG-17 của ông chỉ có pháo. Ông thường dùng chiến thuật "nhử" đối phương vào gần, tận dụng sự cơ động của MiG-17 ở tầm thấp để tung đòn quyết định.
• Kỷ lục vô tiền khoáng hậu: Ông là một trong số ít các phi công đạt danh hiệu "Ace" (đẳng cấp thế giới dành cho phi công bắn rơi từ 5 máy bay đối phương trở lên). Tổng cộng, ông đã hạ gục 7 chiếc máy bay Mỹ (bao gồm F-4 và F-105) mà không một lần phải nhảy dù hay bị bắn trúng.
Tôi cứ bám theo đuôi nó, khi nào thấy cái phù hiệu trên thân máy bay to bằng cái thúng thì mới bóp cò." – Một câu nói nổi tiếng thể hiện sự bình tĩnh và dũng cảm của ông.
Ông tiên" giữa đời thường
Sau chiến tranh, dù mang hàm Đại tá và giữ nhiều chức vụ quan trọng trong quân đội, ông Bảy vẫn giữ nguyên chất phác của một người nông dân Nam Bộ.
Khi nghỉ hưu, ông không chọn sống ở phố thị hào nhoáng mà quay về quê nhà Đồng Tháp, dựng một túp lều bên ao cá, ngày ngày ra đồng cuốc đất, trồng sen, nuôi cá. Hình ảnh vị anh hùng dân tộc mặc áo bà ba, đi chân đất, nụ cười hiền hậu đón tiếp bạn bè (kể cả những cựu phi công Mỹ từng là đối thủ) đã trở thành biểu tượng của sự bao dung và tinh thần yêu hòa bình.


