Câu chuyện về người thanh niên xung kích tham gia Dân Quân Du Kích bảo vệ non sông khi còn sống
Người Thanh niên dân tộc Mường tham gia dân quân du kích để bảo vệ đất nước
Hà Văn Cư – Ngọn Lửa Giữ Núi Giữ Bản**
Trên vùng núi Mường xanh thẳm, nơi tiếng cồng chiêng vang vọng giữa đại ngàn, có một chàng trai lớn lên trong tình yêu thương của bản làng. Anh tên là Hà Văn Cư – người thanh niên Mường chất phác, khỏe mạnh, với đôi mắt sáng chứa tinh thần hiên ngang của núi rừng quê hương.
Từ nhỏ, Cư đã quen với dốc núi, suối ngàn, quen tiếng gió thổi qua nương lúa, nhưng những năm bom đạn tràn về, cảnh yên bình ấy không còn nữa. Giặc kéo lên bản, đốt nhà, càn quét, đe dọa cuộc sống của bà con. Cư nhìn cảnh ấy, tim như có lửa đang cháy. Anh hiểu rằng:
“Núi này là của mình, bản này là của người Mường. Nếu không đứng lên giữ đất, ai sẽ giữ thay?”
1. Người xung phong đầu tiên
Khi xã phát động thanh niên gia nhập lực lượng dân quân du kích, Cư không chần chừ. Anh bước lên đăng ký đầu tiên, giữa sự tự hào xen lẫn lo lắng của người mẹ Mường vốn tần tảo.
Anh nói với mẹ:
“Con đi để bản mình được bình yên. Chỉ khi đuổi được giặc, tiếng chiêng mới lại vang lên vui được.”
Ngày luyện tập, Cư cùng đồng đội học từng động tác nằm – đứng – bắn, tập hành quân xuyên rừng, canh gác suối sâu, đèo cao. Bàn tay quen cầm cuốc, cầm rựa phát nương giờ siết chặt khẩu súng cũ, nhưng ánh mắt anh chưa bao giờ lung lay.
2. Người dẫn đường của núi rừng
Trong đội du kích, Hà Văn Cư nổi bật bởi sự am hiểu núi rừng, nhanh nhẹn như con nai tơ, bền bỉ như suối nguồn quê mình.
Anh biết từng khe đá, từng lối mòn trong rừng.
Biết nơi có rừng mây che tốt để ém quân.
Biết đoạn suối nào nước chảy mạnh có thể làm rào chắn tự nhiên.
Nhờ đó, anh thường được giao nhiệm vụ dẫn đường trong các chuyến trinh sát ban đêm.
Có đêm trời sương mù dày đặc, nhóm du kích phải vượt đèo để phục kích địch. Nếu đi nhầm đường, cả đội sẽ rơi vào vòng vây. Cư đi trước, tay cầm đuốc, mắt nhìn từng gốc cây quen thuộc. Đêm ấy, nhờ sự dẫn dắt chính xác của anh, đội du kích ém quân đúng vị trí và đánh tan toán lính càn vào sáng hôm sau.
3. Trận chiến bên đồi Pù Cáng
Một trận đánh mà cả bản Mường mãi không quên diễn ra ở đồi Pù Cáng.
Địch tìm đường vượt đồi để vào bản. Nếu mất Pù Cáng, bản làng sẽ cháy đỏ trong chốc lát.
Cư cùng đồng đội chỉ có súng trường cũ và vài quả lựu đạn. Nhưng anh không sợ.
Anh khẽ nói:
“Họ đông, nhưng chúng ta có núi rừng đứng cùng mình.”
Cả đêm, Cư bám đá, bám cây, dùng tiếng chim rừng để báo hiệu cho đồng đội. Khi địch tiến gần, anh ném lựu đạn đánh tan đội tiên phong, rồi lập tức chuyển vị trí, khiến địch nhầm tưởng lực lượng ta đông hơn nhiều.
Nhờ sự nhanh trí và dũng cảm của anh, địch rối loạn đội hình và buộc phải rút lui.
Bản Mường được an toàn.
Người già trong bản xúc động nói:
“Thằng Cư nó đứng ở đâu, là núi rừng đứng ở đó.”
4. Hoa lửa còn mãi
Khi chiến tranh lùi xa, Hà Văn Cư trở về với nương ngô, ruộng lúa, nhưng tinh thần du kích ấy chưa bao giờ nguội lạnh. Anh trở thành tấm gương cho bao lớp thanh niên Mường, dạy họ biết yêu đất, yêu rừng, yêu từng nhịp chiêng của quê hương.
Câu chuyện của anh, giống như một bông hoa lửa rực sáng giữa đại ngàn, vẫn cháy âm ỉ trong lòng người Mường – nhắc họ nhớ rằng:
Giữ bản tức là giữ nước. Giữ núi tức là giữ lấy nguồn cội của mình.



