Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện về người thanh niên xung phong Nguyễn Văn Tuân – Người con Liễn Hạ giữa lửa đạn Vị Xuyên

Câu chuyện về người thanh niên xung phong Nguyễn Văn Tuân – Người con Liễn Hạ giữa lửa đạn Vị Xuyên

Bắc Ninh24/11/2025Phùng Văn Linh (Chi đoàn Liễn Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Tuân sinh năm 1959, tại thôn Liễn Hạ, xã Đại Xuân (nay là Liễn Hạ, Nhân Hòa). Tuổi thơ của Tuân gắn liền với đồng lúa, dòng sông Ngũ Huyện Khê và những buổi chiều chạy chân đất theo chúng bạn. Cả gia đình sống giản dị, chan hòa, nhưng luôn coi trọng truyền thống yêu nước. Từ những câu chuyện cha kể về những năm kháng chiến chống Mỹ, ngọn lửa trách nhiệm trong Tuân sớm được hun đúc.

Năm 1978, khi vừa tròn 19 tuổi, đất nước lại đứng trước thử thách mới. Tiếng súng nơi biên giới phía Bắc vang lên. Những đoàn quân nối dài lên Hà Giang. Cả thôn Liễn Hạ bàn tán sôi nổi, và khi giấy gọi nhập ngũ về đến nhà, Tuân không chần chừ. Anh nói với mẹ:

Con đi để bảo vệ quê hương mình. Mong mẹ vững lòng chờ con trở về.

Mẹ Tuân ôm con trai, đôi mắt đã ươn ướt nhưng vẫn mỉm cười đầy tự hào.

Lên đường ra trận

Tuân được biên chế vào lực lượng Thanh niên xung phong phục vụ chiến đấu tại mặt trận Quang Minh – Vị Xuyên, Hà Giang. Nhiệm vụ của đơn vị anh là tiếp tế và tải đạn lên các điểm cao. Đó là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: đường mòn nhỏ hẹp, pháo địch bắn suốt ngày đêm, mỗi bước chân là một lần đối diện ranh giới tử.

Đêm đầu tiên tải đạn lên điểm cao 468, tiếng đạn pháo chát chúa liên tục xé toạc màn đêm. Những quả pháo rơi xuống sườn núi nổ tung, đất đá trùm lên người. Nhưng Tuân và đồng đội vẫn lầm lũi tiến lên. Anh nhớ lại lời người chỉ huy dặn trước giờ xuất phát:

Một viên đạn mang lên là một cơ hội sống cho đồng chí mình. Các cậu đừng bao giờ được lùi.

Có đêm, Tuân cùng tổ phải bò qua một đoạn trống chỉ rộng vài chục mét. Phía bên kia là ụ súng máy của địch. Pháo sáng bắn chói lòa. Tổ trưởng hô khẽ:

– “Nằm xuống!

Nhưng pháo sáng chưa kịp tắt thì tiếng rít ù tai vang lên, một quả pháo rơi ngay mép đường. Đất đá đổ ập xuống. Tuân lao tới kéo người đồng đội bị thương lên vai:

– “Tôi đỡ cậu! Các anh cứ đi trước!

Đêm ấy, họ đến được trận địa pháo đúng lúc đơn vị đang cần đạn để đánh trả cuộc tập kích của địch. Nhờ chuyến tải đạn kịp thời đó, trận địa giữ được, lực lượng ta an toàn.

Khoảnh khắc giữa sống – chết

Một lần khác, khi đang vận chuyển thương binh xuống núi, Tuân bất ngờ trượt chân và rơi xuống một bụi cây rậm. Anh bị thương ở vai, máu thấm ướt áo. Nhưng anh vẫn nghiến răng đứng dậy, tiếp tục dìu thương binh. Người thương binh yếu giọng hỏi:

– “Đau lắm không Tuân?

Tuân chỉ cười:

– “Tôi còn đi được. Cậu mới cần được cứu.

Cứ thế, giữa lửa đạn, Nguyễn Văn Tuân trưởng thành hơn rất nhiều so với tuổi đôi mươi của mình. Anh đã đi qua những năm tháng mà mỗi sáng thức dậy đều tự hỏi “Không biết tối nay mình còn nhìn thấy sao Hà Giang nữa không”. Nhưng ý chí và tinh thần của anh chưa bao giờ lay chuyển.

Ngày trở về Liễn Hạ

Sau nhiều tháng ròng rã ở mặt trận, năm 1982, Tuân xuất ngũ và trở về quê hương. Liễn Hạ đón anh bằng ánh mắt rạng rỡ của làng xóm, bằng vòng tay của mẹ già run run xúc động.

Dù cơ thể còn lưu lại thương tích chiến tranh, Nguyễn Văn Tuân vẫn hăng hái tham gia công tác địa phương: lao động sản xuất, hỗ trợ thanh niên, góp phần xây dựng đời sống mới ở quê hương Nhân Hòa. Anh trở thành tấm gương sáng về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu nước.

Một buổi sinh hoạt Đoàn, khi được mời nói chuyện với thanh niên, anh tâm sự:

“Tôi chỉ là một người con bình thường của Liễn Hạ. Nhưng khi Tổ quốc gọi, tôi hiểu rằng quê hương này cần mình. Và bây giờ, dù hòa bình, Tổ quốc vẫn luôn cần mỗi người trẻ chúng ta bằng những việc làm nhỏ bé nhưng thiết thực nhất.”

Những lời nói chân chất, mộc mạc ấy khiến nhiều bạn trẻ hôm đó lặng đi – rồi bừng lên một niềm tự hào lớn lao.

Tình yêu quê hương – ngọn lửa không bao giờ tắt

Cuộc đời Nguyễn Văn Tuân là câu chuyện đẹp về một người thanh niên xung phong từ Liễn Hạ, mang trong mình tình yêu đất nước từ những điều giản dị nhất, nhưng lại sống và cống hiến với tinh thần lớn lao. Anh là biểu tượng cho lớp lớp thanh niên Việt Nam trong thời chiến – sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng cống hiến – và trong thời bình – vẫn tiếp tục lựa chọn dựng xây quê hương bằng bàn tay, trí tuệ và trái tim của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn