Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện về người thanh niên xung phong vào hội dân quân du kích

Người Thanh Niên xung Phong

Phú Thọ26/11/2025Đoàn xã Hương Cần (Xã Hương Cần)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOA LỬA CUỐI MÙA – CHUYỆN VỀ ANH THANH NIÊN ĐINH VĂN VUI

Tháng Chạp năm 1991, gió mùa từ dãy núi Chàng Rinh hun hút thổi về, đem theo hơi lạnh cắt da. Ở tuổi năm mươi lăm, Đinh Văn Vui – người đàn ông dáng gầy, tóc đã lấm tấm bạc – lặng lẽ đứng giữa sân nhà văn hóa thôn. Ngọn đèn dầu vàng đục hắt bóng ông xiêu xiêu trên nền đất, nhưng ánh mắt lại sáng như lửa.

Tôi xin xung phong vào Hội Dân quân Du kích. Nếu còn hơi thở, tôi vẫn muốn góp phần giữ đất, giữ làng…

Cả hội trường im phăng phắc. Người ta nghĩ ông nói đùa. Nhưng không – giọng ông chắc như đá núi. Đinh Văn Vui từng là thanh niên xung phong thuở 17, 18 tuổi; từng băng rừng vượt suối, từng cầm súng giữ bản làng những năm gian khó. Thời cuộc đổi thay, đất nước đã bình yên hơn, nhưng vùng giáp biên quê ông vẫn còn những đêm lửa tín hiệu bừng sáng, báo hiệu sự cảnh giác không được lơi là.

Bao năm làm nông dân chân đất, ông Vui lúc nào cũng mang nặng trong lòng cảm giác phải “trả một món nợ với Tổ quốc”. Bà con trong thôn hay bảo: “Cái lửa trong lòng ông ấy, gió núi thổi trăm năm chưa tắt.”

1. Lời thề dưới trăng

Ngày 12/1991, hội Dân quân Du kích xã tổ chức lễ kết nạp. Trăng treo lơ lửng sau lũy tre, sáng nhạt nhưng lạnh. Đinh Văn Vui đứng nghiêm, tay giơ lên chào theo hiệu lệnh.
Trong giây phút ấy, ông nhớ lại tuổi trẻ của mình—những người đồng đội đã nằm lại đâu đó giữa rừng già; những chặng đường hành quân mà chỉ cần một đốm lửa cũng đủ sưởi ấm cả một tiểu đội.

Ông thầm nhủ: “Nếu có thể thắp thêm một đốm lửa nữa cho quê hương, tôi nguyện làm.

2. Hoa lửa trên đồi Cà Lơn

Mùa xuân năm 1992, tin báo có nhóm người lạ mặt cắt rừng di chuyển ban đêm. Dân quân du kích xã được lệnh tuần tra tăng cường. Đinh Văn Vui thuộc địa hình từng gốc cây, từng khe đá, nên được giao dẫn đường.

Đêm ấy, khi băng qua đồi Cà Lơn, trời bất ngờ nổi gió. Đám người khả nghi xuất hiện trong màn sương dày. Trong khoảnh khắc, một đốm sáng lóe lên—tín hiệu ẩn. Ông Vui lập tức hiểu và ra hiệu cho anh em tản đội hình.

Với kinh nghiệm nhiều năm băng rừng, ông dẫn mũi chính vòng lên đường sống lưng đồi. Khi nhóm người kia bất ngờ quay lại, chỉ thấy trước mặt họ là một lằn sáng đỏ rực xé màn đêm—pháo hiệu dân quân bắn lên. Tia lửa tung tóe giữa trời như một đóa hoa đỏ thắm, báo hiệu lực lượng xã đã sẵn sàng và kiểm soát tình hình.

Người ta vẫn gọi khoảnh khắc đó là “hoa lửa đồi Cà Lơn”.
Còn Đinh Văn Vui chỉ cười: “Có gì đâu, chỉ là kinh nghiệm của người quen rừng thôi.”

3. Người thắp ngọn lửa bền bỉ

Những năm sau, dù tóc bạc nhiều hơn, bước chân chậm lại, ông Vui vẫn đều đặn tham gia tuần tra, huấn luyện, hướng dẫn lớp trẻ cách dấu vết, cách đọc gió, đọc dấu chân thú và người. Mỗi lời ông dạy đều chậm rãi, chắc chắn, như sỏi đá của núi quê ông.

Ông bảo:

“Làm dân quân đâu phải chuyện đánh nhau. Là giữ yên cho nhà mình ngủ, giữ để lửa trong lòng con cháu không tắt.”

LỜI KẾT

Đinh Văn Vui không phải anh hùng được phong danh hiệu. Ông chỉ là một người dân bình thường, với tình yêu quê hương bền như đá núi.
Tháng 12/1991 ấy, khi ông tự nguyện xung phong, ngọn lửa trong ông bùng lên một lần nữa—
một ngọn “hoa lửa” không rực cháy thành chiến công lớn, nhưng đủ để sưởi ấm cả một vùng quê đang đi qua những ngày biến động.

Và đến cuối đời, người ta vẫn nhớ về ông như nhớ một đốm lửa nhỏ nhưng không bao giờ tắt trong đêm dài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn