Câu chuyện về người thương binh Lê Văn Rá – Người chiến sĩ du kích kiên cường của quê hương Phước Bình
Câu chuyện về người thương binh Lê Văn Rá – Người chiến sĩ du kích kiên cường của quê hương Phước Bình
Câu chuyện về người thương binh Lê Văn Rá – Người chiến sĩ du kích kiên cường của quê hương Phước Bình
Ông Lê Văn Rá, sinh năm 1947 tại ấp Phước Bình, xã Thạnh Phước, lớn lên giữa những năm tháng quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Dù tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ông đã sớm mang trong mình tình yêu nước cháy bỏng và khát vọng góp phần bảo vệ xóm làng khỏi sự tàn phá của quân thù.
Năm 1967, khi mới 20 tuổi, ông Rá tham gia lực lượng du kích xã – lực lượng tại chỗ đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ nhân dân, giữ vững phong trào cách mạng. Những ngày đầu vào đội, ông cùng đồng đội đảm nhiệm các nhiệm vụ khó khăn như canh gác, dẫn đường, bảo vệ cơ sở, phục kích và đánh trả các cuộc càn quét của địch.
Trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, trang bị thô sơ, lực lượng du kích phải dựa vào tinh thần mưu trí, bám đất bám dân để chiến đấu. Ông Rá là một trong những chiến sĩ gương mẫu, dũng cảm nhất. Ở bất kỳ nhiệm vụ nào – từ việc trinh sát địa hình, bố phòng, tới hỗ trợ sơ tán người dân – ông đều xông pha không quản hiểm nguy.
Những năm từ 1967 đến 1975 là những năm tháng chiến đấu vô cùng gian khổ, khi ấp Phước Bình liên tục trở thành điểm nóng của các cuộc càn quét. Trong một trận chiến ác liệt, ông Lê Văn Rá bị thương nặng: vết thương ở chân trái trên đùi và bàn chân, khiến máu chảy nhiều và làm ông ngã gục ngay tại trận địa. Đồng đội đã dũng cảm đưa ông ra khỏi vùng nguy hiểm và đưa về tuyến sau điều trị.
Vết thương ấy để lại di chứng suốt đời, khiến việc đi lại của ông gặp rất nhiều khó khăn.
Với những đóng góp và hy sinh ấy, Nhà nước công nhận ông là thương binh hạng 3/4 – phần thưởng xứng đáng cho người chiến sĩ du kích đã cống hiến trọn thanh xuân cho quê hương.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Rá trở về cuộc sống đời thường với thân thể mang nhiều đau đớn. Nhưng người lính năm xưa vẫn tiếp tục giữ vững bản chất kiên cường. Ông chăm chỉ lao động, chăm lo gia đình, sống nghĩa tình với bà con lối xóm và luôn giữ tinh thần lạc quan, giản dị.
Ngày hôm nay, dù đôi chân trái đã yếu, thỉnh thoảng đau buốt mỗi khi trời trở gió, nhưng trong ông vẫn sáng mãi tinh thần của người chiến sĩ du kích năm nào – kiên gan, trung thành và giàu lòng yêu nước.
Câu chuyện về thương binh Lê Văn Rá là lời nhắc nhở đầy tự hào về sự hy sinh thầm lặng của những người con Thạnh Phước đã dâng hiến cả tuổi xuân vì hòa bình và độc lập dân tộc.



