Câu chuyện về người tử tù
Tôi là một người chiến sĩ, bị địch tạm giam trong nhà tù Phú Quốc sau những ngày chiến đấu ác liệt năm 1956. Buồng giam chật hẹp, tường đá ẩm lạnh, xiềng sắt nặng trĩu nơi cổ chân. Mỗi ngày trôi qua là một cuộc thử thách, không chỉ với thân xác mà với cả ý chí. Địch canh gác nghiêm ngặt, tra hỏi liên miên, mong bẻ gãy tinh thần của chúng tôi. Nhưng trong bóng tối ấy, tôi vẫn chiến đấu. Chúng tôi truyền cho nhau niềm tin bằng những ánh nhìn lặng lẽ, bằng tiếng gõ khẽ lên tường lúc đêm khuya. Một mẩu cơm được sẻ đôi, một ngụm nước chuyền tay—những điều nhỏ bé ấy giữ cho chúng tôi đứng vững. Có những lúc đau đớn đến lả đi, tôi nhắm mắt lại và nhớ về chiến hào, về đồng đội, về lá cờ tung bay trong khói súng. Chính ký ức ấy nhắc tôi rằng mình chưa từng khuất phục. Dù thân thể bị giam cầm, trái tim tôi vẫn hướng về Tổ quốc. Giữa nhà tù Phú Quốc năm 1956, tôi hiểu rõ: chiến trường không chỉ ở nơi bom đạn, mà còn ở nơi con người giữ vững niềm tin trước mọi đòn roi. Tôi còn thở—là tôi còn chiến đấu.



