Câu chuyện về người vợ chờ chồng
Hòa cùng dòng chảy lịch sử, những câu chuyện về một thời chiến tranh khốc liệt tưởng chừng đã ngủ yên trong quá khứ, lại được tái hiện một cách chân thực và sống động qua lời kể của những nhân chứng lịch sử. Hôm nay, ngày 26/8/2025, Nhân dịp chào mừng 80 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945-02/9/2025). Đoàn phường đã có dịp gặp gỡ, tặng quà và trò chuyện với bà Ninh Thị Hiếng, ở tại tổ dân phố Lộc Đa, phường Nguyễn Trãi (bà là vợ của liệt sĩ Vũ Văn Giao -hi sinh ngày

Bà Ninh Thị Hiếng không chỉ kể về những chiến công oanh liệt của chồng bà - Liệt sĩ Vũ Văn Giao, mà còn về những mất mát, hy sinh thầm lặng của bà khi là hậu phương vững chức để ông vững tâm lên đường chiến đấu bảo vệ tổ quốc .
Những câu chuyện của bà Hiếng kể lại về liệt sĩ Vũ Văn Giao không chỉ là những mảnh ghép lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình và độc lập. Buổi gặp gỡ đã giúp chúng tôi, những người trẻ hôm nay, hiểu rõ hơn về sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước.
Chúng tôi trích lại được từ quyển nhật kí của cụ Hiếng viết về thời điểm người chồng cụ chiến đấu và hi sinh oanh liệt : " Anh ơi,
Em ngồi giữa ánh đèn dầu yếu ớt trong căn nhà nhỏ của chúng ta – nơi mà trước kia anh cùng em hẹn ước xây dựng một mái ấm, nay chỉ còn lại nỗi nhớ và lời hứa chưa trọn. Năm 1951, khi tiếng bom đạn khủng khiếp của quân xâm lược lan tới miền Bắc, anh đã không ngần ngại xin nhập ngũ để ra tiền tuyến. em nhớ rõ cái buổi tiễn anh, mắt anh không lộ sợ hãi, chỉ tràn một niềm quyết tâm: “Vì đất nước, vì đồng bào”.
Anh vào trận, trong khi em ở lại cùng mẹ già, cùng con nhỏ – vừa lo áo cơm, vừa nghe từng tiếng còi báo động vang lên trên bầu trời quê hương. Những ngày bom rơi, nhân dân miền Bắc không chỉ sản xuất mà còn chiến đấu – chính sách vừa chiến đấu, vừa sản xuất được triển khai khẩn trương.
Nhiều nhà máy sơ tán, nhiều người làm công tác dân công hỏa tuyến. Và anh – anh cũng vượt qua những ngày gian khổ ấy, vì phía sau anh là một hậu phương vững chãi mà anh tin tưởng.
Rồi ngày tin tới – anh đã hy sinh. Nỗi mất mát không thể diễn tả bằng lời. em nhớ giây phút nhận giấy báo, tim em như bị ai bóp nghẹn. Nhưng em vẫn phải đứng vững, vì anh đã ngã xuống cho một lý tưởng lớn hơn bản thân. em nhớ lời anh trước khi đi: “Nếu tôi không về, em hãy sống mạnh mẽ, giữ gìn lũ nhỏ, giữ gìn quê hương”. Và tôi tự nhủ mình sẽ làm trọn lời anh.
Giờ đây, mỗi sáng khi ánh nắng len qua khung cửa, em lại nghĩ về anh – người lính của đất nước, người chồng của tôi. Tôi vun đắp từng hạt lúa, từng đường mương, dù bom đạn còn đó ngoài kia, vì tôi biết anh đã ngã xuống để hậu phương này được đứng vững. Nhân dân miền Bắc đã từng trải qua chiến tranh phá hoại của kẻ thù – họ phải vừa chiến đấu, vừa sản xuất, vừa bảo vệ đời sống – mình cũng như vậy, anh ơi.
Anh đã hy sinh – nhưng tình yêu và lòng trung thành của anh với đất nước vẫn sống mãi trong từng tấm lòng người ở lại. em sẽ kể cho con biết về bố – một người lính dũng cảm, và về thời khắc mà cả dân tộc đứng lên bảo vệ từng tấc đất quê hương. Dù mất anh, nhưng tôi tin miền Bắc sẽ vững vàng, và ngày thống nhất sẽ tới, để anh được yên lòng nơi xa.
năm 1971... "
Việc gặp gỡ các nhân chứng lịch sử , thân nhân người có công với cách mạng là một hoạt động vô cùng ý nghĩa. Họ chính là "những cuốn sách sống" chứa đựng những bài học quý giá, giúp thế hệ trẻ trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm hơn với hiện tại, và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Những câu chuyện của họ sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận, thắp sáng ngọn lửa lòng yêu nước trong mỗi trái tim người Việt.
Đây là hoạt động có ý nghĩa đặc biệt sâu sắc nhằm cụ thể hóa Đề án “Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tham gia lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”. Góp phần tăng cường giáo dục truyền thống cách mạng, lý tưởng sống và khát vọng cống hiến cho thế hệ trẻ trong giai đoạn mới.


