Cựu chiến binh

Câu Chuyện Về Nguyễn Hòa: Ký Ức Thời Hoa Lửa

Quảng Ngãi10/08/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN (Đoàn xã Nghĩa Trung)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu Chuyện Về Nguyễn Hòa: Ký Ức Thời Hoa Lửa

tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Quảng Nam, tiếng khóc chào đời của cậu bé Nguyễn Hòa như một lời dự báo về một số phận gắn liền với những năm tháng bão táp của dân tộc. Sinh ra và lớn lên giữa tiếng bom đạn dội xuống mảnh đất miền Trung nắng gió, những vết cào của chiến tranh đã sớm khắc sâu vào tâm trí Hòa, hun đúc trong anh một ý chí sắt đá và tình yêu quê hương da diết.

Tròn 20 tuổi, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, Nguyễn Hòa xếp lại những ước mơ tuổi trẻ để lên đường nhập ngũ. Anh mang theo hành trang là chiếc ba lô lép kẹp, đôi dép cao su tạc từ vỏ lốp xe đứt và một trái tim rực cháy khát vọng hòa bình.

Đơn vị của Hòa chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – nơi được ví như "chảo lửa" của miền Nam lúc bấy giờ. Mùa hè năm ấy, ngọn lửa chiến tranh liếm qua từng hàng cây, gốc cỏ. Những trận mưa bom, bão đạn cày xới từng tấc đất Thành cổ, biến không gian thành một màu đỏ rực của khói lửa và máu. Trong những hào sâu ngập bùn đất và mùi thuốc súng, Nguyễn Hòa cùng các đồng đội đã trải qua những giây phút sinh tử cận kề.

Anh nhớ như in những đêm trắng nằm phục kích bên dòng sông Thạch Hãn. Nước sông đỏ ngầu, đêm đêm lại vang lên tiếng pháo tầm xa và ánh sáng lập lòe từ những ngọn đèn dù. Ở nơi ranh giới giữa sống và chết mong manh như tơ tơ, tình đồng chí lại bùng lên ấm áp hơn bao giờ hết. Anh nhớ người đồng đội cùng tiểu đội đã nhường cho mình ngụm nước cuối cùng trong bình tông, nhớ cả những lời hẹn ước giản dị về ngày chiến thắng – ngày mà tất cả sẽ được trở về quê nhà, được nghe lại tiếng sóng biển quê hương và mùi rơm rạ ngày mùa.

Một chiều cuối trận chiến, trong một đợt pháo kích dữ dội của địch, Hòa bị thương nặng ở vai khi cố kéo người đồng đội vào hầm trú ẩn. Máu nhuộm đỏ chiếc áo trấn thủ, nhưng anh vẫn nắm chặt tay súng, kiên cường giữ vững vị trí cho đến khi lực lượng tiếp viện đến nơi.

Chiến tranh qua đi, những năm tháng "hoa lửa" ấy đã lùi xa vào quá khứ, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ hiến dâng cho Tổ quốc vẫn sống mãi trong lòng Nguyễn Hòa. Dù trên người mang đầy những vết thương mỗi khi gió mùa về, người chiến sĩ Quảng Nam năm nào vẫn giữ trọn ngọn lửa nhiệt huyết, sống một cuộc đời trọn vẹn và xứng đáng với những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn