CÂU CHUYỆN VỀ NHẬT KÝ CỦA LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – “ĐỜI PHẢI TRẢI QUA GIÔNG TỐ”
CÂU CHUYỆN VỀ NHẬT KÝ CỦA LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – “ĐỜI PHẢI TRẢI QUA GIÔNG TỐ”
Năm 1966, nữ bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm rời Hà Nội để vào chiến trường Quảng Ngãi.
Khi ấy chị mới ngoài 20 tuổi, vừa tốt nghiệp trường y.
Là con gái của một gia đình trí thức, chị hoàn toàn có thể ở lại hậu phương an toàn.
Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam.
Những ngày đầu đến Quảng Ngãi, cuộc sống vô cùng khắc nghiệt.
Bệnh xá chỉ là những căn lán tranh giữa rừng.
Thuốc men thiếu thốn.
Bom đạn luôn rình rập.
Có những đêm thương binh chuyển về liên tục.
Chị cùng đồng đội phải mổ cấp cứu dưới ánh đèn dầu leo lét.
Có lần máy bay Mỹ ném bom ngay sát bệnh xá.
Đất đá vùi lấp cả khu vực.
Nhưng khi bom vừa dứt, chị lại lao đi tìm thương binh.
Trong cuốn nhật ký của mình, chị viết:
“Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.”
Đó không chỉ là suy nghĩ của riêng chị mà còn là tinh thần của cả một thế hệ.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, khi đang trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm hy sinh trong một cuộc phục kích.
Chị ra đi khi mới 27 tuổi.
Điều đặc biệt là cuốn nhật ký của chị không bị thất lạc.
Một người lính Mỹ nhặt được và giữ lại suốt hơn 35 năm.
Sau này ông tìm cách trao lại cho gia đình chị tại Việt Nam.
Khi được xuất bản, cuốn nhật ký đã làm rung động hàng triệu trái tim.
Nó giúp thế hệ hôm nay hiểu rõ hơn sự hy sinh và lý tưởng sống đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.



