CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG CỰU TNXP NGÀY ẤY KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA
Cô Ngô Thị Gắng, nay đã ngoài 70 tuổi, kể lại những năm tháng tuổi mười tám đôi mươi khoác lên mình chiếc áo xanh Thanh niên xung phong, cô bắt đầu câu chuyện đời mình từ một buổi chiều năm 1969, ngày cô trốn gia đình đi TNXP, mang theo trái tim đầy nhiệt huyết của cô gái tuổi 16.
Cô cùng đồng đội đã không quản hiểm nguy, san lấp hố bom dưới mưa bom, bão đạn, giữ cho những cây cầu huyết mạch không bị cắt đứt. Cô cùng đồng đội thoăn thoắt san lấp hố bom, thông đường cho những đoàn xe chở thuốc men, lương thực thực phẩm, tải thương, tải đạn tiếp tế vào chi viện cho chiến trường, đặc biệt là khu vực Đồng Gò-Lương Quới
Nhớ về những năm tháng bom cày, đạn xới, Cô chia sẻ: “Những năm ấy chiến tranh ác liệt, sống chết trong gang tấc nhưng tôi và đồng đội không ai sợ chết; điều kiện sinh hoạt kham khổ lắm, thức ăn chủ yếu chỉ có rau, cơm dừa, khoai luộc, hôm nào được tiếp tế thì có bánh dừa, bánh tét, ăn một cái chịu 2-3 ngày”.
Trong ký ức của cô, nơi mỗi đoạn đường đều thấm đẫm mồ hôi, máu và lòng quyết tâm son sắt, tham gia TNXP ngày đó dụng cụ lao động thô sơ lắm. Nhớ nhất là nhiệm vụ tải đạn qua những con đường lớn ngày đó rất ác liệt, từ sáng sớm đến đêm khuya, trên thì máy bay quần thảo, ngoài thì xa bọc thép bắn vào như trút, chưa kế đạn pháo bay như mưa “ngày đó đội chúng tôi đã hy sinh 20 người, nhìn đồng đội ngã xuống mà chỉ lặng lẽ nuốt nước mắt để chiến đấu tiếp, khi bơm đạn qua đi mới nhanh chóng mang xác các anh chị đi chôn”.
Giờ đây chiến tranh qua đi, như một dòng chảy thiêng liêng, họ sống như thể mỗi ngày là một sự hiến dâng cho đất nước, cho niềm tin vào ngày hòa bình, độc lập, thống nhất của dân tộc.
Với các cô chú, ký ức những ngày hoa lửa là câu chuyện nên kể lại cho lớp trẻ hôm nay hiểu rằng độc lập không bao giờ là điều tự nhiên có được. “Thời mở đường bằng mồ hôi và nước mắt”. Ngày ấy, chưa có đường dân sinh, chỉ có những lối mòn, người trẻ đã hóa thành những nhịp cầu nối liền cách trở. Ngày làm đường, tối sinh hoạt đoàn thể, lán tre lợp lá, rau, cá cầm cự đơn vị qua những mùa thiếu thốn.
Câu chuyện của họ, những người TNXP năm xưa, không chỉ là nguồn sử liệu sống động mà còn là bản anh hùng ca lặng lẽ. Họ, những TNXP đã sống một thời nhiệt thành, oanh liệt, góp phần viết nên từng trang sử bằng chính mồ hôi và máu của mình. Họ mang tuổi xuân đi qua bom đạn, để lại sau lưng những giấc mơ riêng, dấn thân vì giấc mơ lớn của đất nước. Trở về đời thường, họ không kể công, chỉ lặng lẽ sống, như chính con đường họ từng mở, âm thầm mà vững chãi.


