CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG NGƯỜI LÍNH ĐẶC BIỆT – HAI MÀU ÁO LÍNH
Tháng 5/1975, khi tiếng súng của cuộc chiến tranh vừa tạm lắng, đất nước vừa mới thống nhất chưa được bao lâu thì một hiểm họa mới lại xuất hiện. Lực lượng Khmer Đỏ liên tiếp mở các cuộc tấn công vào khu vực biên giới Tây Nam, chiếm giữ một số đảo và gây ra những vụ thảm sát đẫm máu đối với đồng bào Việt Nam từ Tây Ninh đến vùng Hà Tiên.
Tháng 5/1975, khi tiếng súng của cuộc chiến tranh vừa tạm lắng, đất nước vừa mới thống nhất chưa được bao lâu thì một hiểm họa mới lại xuất hiện. Lực lượng Khmer Đỏ liên tiếp mở các cuộc tấn công vào khu vực biên giới Tây Nam, chiếm giữ một số đảo và gây ra những vụ thảm sát đẫm máu đối với đồng bào Việt Nam từ Tây Ninh đến vùng Hà Tiên.
Trong hoàn cảnh ấy, quân đội ta phải đối mặt với một nhiệm vụ hết sức khó khăn. Những phi công từ miền Bắc mới vào tiếp quản các sân bay phía Nam, chưa có nhiều thời gian làm quen với địa hình, vùng trời Tây Nam Bộ, đồng thời cũng chưa có kinh nghiệm vận hành những loại máy bay chiến lợi phẩm do Mỹ chế tạo mà ta thu được sau chiến tranh.
Giữa lúc tình hình vô cùng cấp bách, một câu chuyện đặc biệt đã diễn ra. Những cựu phi công từng phục vụ trong lực lượng không quân của chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã chủ động đứng lên xin được tham gia chiến đấu.
Trước sự bất ngờ của nhiều người, họ thể hiện rõ quyết tâm của mình:
“Nếu các ông tin tưởng, hãy giao máy bay cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ sử dụng chúng để chiến đấu. Không thể để bất cứ kẻ nào xâm phạm đất nước Việt Nam!”
Một người khác cũng bày tỏ:
“Trước đây chúng ta từng ở hai phía và từng đối đầu nhau, nhưng đều là người Việt nên nhiều lúc vẫn tránh nhau. Còn bây giờ, khi quân xâm lược sát hại đồng bào mình thì không thể đứng ngoài cuộc.”
Đề nghị ấy nhanh chóng được cấp trên chấp thuận. Từ đây, lực lượng không quân Việt Nam hình thành những “tổ bay hỗn hợp” rất đặc biệt. Các cựu phi công chế độ cũ đảm nhiệm những vị trí phù hợp với kinh nghiệm, trong đó có nhiệm vụ lái chính và dẫn đường; các vị trí khác do những cán bộ, chiến sĩ thuộc Trung đoàn 918 Quân đội Nhân dân Việt Nam đảm nhận.
Trên những chiếc máy bay ấy, ranh giới của quá khứ không còn là điều quan trọng. Trước mắt họ chỉ còn một nhiệm vụ chung: bảo vệ Tổ quốc và cứu những người dân đang bị quân Khmer Đỏ tàn sát.
Với kinh nghiệm lâu năm và sự am hiểu đối với các dòng máy bay do Mỹ sản xuất, những cựu phi công này đã góp phần quan trọng giúp lực lượng vận tải hàng không nhanh chóng đáp ứng yêu cầu chiến trường. Từ các sân bay như Liên Khương, Nha Trang, Biên Hòa..., những chuyến bay liên tục vận chuyển hơn 7.000 quân, khoảng 20 xe chỉ huy cùng nhiều loại vũ khí, trang bị tới khu vực biên giới Tây Nam. Những chiếc máy bay chiến lợi phẩm tiếp tục được khai thác, phục vụ đắc lực cho nhiệm vụ chiến đấu chống lại lực lượng diệt chủng Khmer Đỏ.
Một trong những dấu mốc đáng nhớ là chuyến bay bằng máy bay C-130 vận chuyển thương binh từ Thành phố Hồ Chí Minh ra Đà Nẵng vào tháng 7/1975. Chuyến bay do Trung tá phi công Nguyễn Văn Trác, người từng phục vụ trong không quân của chính quyền cũ, đảm nhiệm vai trò lái chính. Sau đó, trong nhiều năm sử dụng máy bay chiến lợi phẩm, sự an toàn và hiệu quả của những phương tiện này cũng gắn liền với công sức của đội ngũ phi công và thợ máy từng có kinh nghiệm vận hành, bảo dưỡng chúng.
Năm tháng đã trôi qua. Những phi công trẻ của ngày ấy giờ đã trở thành những người cao tuổi, mái tóc đã bạc, nhiều người bước qua tuổi bảy mươi, tám mươi. Thế nhưng mỗi khi gặp lại, ký ức về những năm tháng chiến đấu, những chuyến bay gian khổ và câu chuyện về những chiếc máy bay vận tải từng được ví như “ngựa thồ” vẫn còn nguyên sức sống.
Chiến tranh đã lùi xa, những khác biệt của quá khứ cũng dần khép lại. Điều còn lại là hình ảnh những người từng đứng ở hai phía nhưng đã cùng lựa chọn đứng về phía Tổ quốc, cùng chung một mục tiêu bảo vệ đồng bào và chủ quyền đất nước.
Câu chuyện về những người lính đặc biệt ấy là một minh chứng đầy ý nghĩa cho sức mạnh của ĐẠI ĐOÀN KẾT DÂN TỘC. Khi đất nước đứng trước hiểm họa, những khác biệt có thể được gác lại để mọi người cùng hướng về một mục tiêu chung: bảo vệ quê hương, bảo vệ nhân dân và giữ gìn non sông Việt Nam.
Vì vậy, khi nhắc đến những cựu phi công đã tự nguyện trở lại phục vụ Tổ quốc trong giai đoạn đặc biệt ấy, cần nhìn nhận họ bằng sự trân trọng đối với những đóng góp mà họ đã thực hiện. Họ đã lựa chọn trở về với quê hương, sát cánh cùng quân đội và nhân dân trong cuộc chiến chống lại lực lượng Khmer Đỏ, góp phần vào một chương đầy ý nghĩa của lịch sử hàng không và lịch sử đoàn kết dân tộc Việt Nam.



