Bài viết

Câu chuyện về "Những trang nhật ký của tuổi trẻ – Câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm"

Đặng Thùy Trâm (1942–1970) là một nữ bác sĩ trẻ, quê ở Huế, tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Chị vừa chữa trị cho thương binh, vừa ghi lại những suy nghĩ và cuộc sống của mình trong cuốn nhật ký. Chị hy sinh khi mới 27 tuổi và trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước, sự cống hiến và lý tưởng của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.

Huế23/08/2026Nguyễn Thị Uyển Nhi (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

   Đặng Thùy Trâm là một nữ bác sĩ trẻ của Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Chị sinh năm 1942 tại Huế, lớn lên trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Sau khi tốt nghiệp ngành Y, thay vì lựa chọn một cuộc sống bình yên, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Năm 1967, chị được điều động về công tác tại một bệnh xá ở Đức Phổ, Quảng Ngãi. Ở nơi chiến tranh ác liệt ấy, người bác sĩ trẻ ngày ngày chăm sóc, cứu chữa những thương binh và nhân dân bị thương. Đồng hành với chị trong những năm tháng ấy có một kỷ vật đặc biệt: cuốn nhật ký.

Đó không phải là một cuốn sách được viết ra để công bố hay trở thành một tác phẩm nổi tiếng. Đó chỉ đơn giản là những trang giấy mà một cô gái trẻ dùng để ghi lại những gì mình chứng kiến và những cảm xúc sâu kín của bản thân. Trong cuốn nhật ký ấy có chiến tranh, có những đồng đội bị thương, có những người đã hy sinh, nhưng cũng có nỗi nhớ gia đình, tình yêu, những phút yếu lòng và những suy nghĩ rất đỗi đời thường của một cô gái đang ở tuổi thanh xuân.

  Tôi đặc biệt xúc động khi nghĩ về hình ảnh Đặng Thùy Trâm ngồi viết nhật ký giữa một chiến trường đầy bom đạn. Ban ngày, chị có thể phải đối mặt với những ca cấp cứu, những người lính bị thương và sự sống – cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng khi đêm xuống, chị lại trở về với những suy nghĩ của một người con nhớ gia đình, nhớ mẹ và nhớ những người thân yêu. Qua những trang viết ấy, tôi nhận ra rằng những người đã chiến đấu trong chiến tranh cũng từng là những người trẻ giống chúng tôi hôm nay. Họ cũng có ước mơ, tình cảm và những mong muốn cho tương lai. Chỉ khác rằng, trong hoàn cảnh đất nước, họ đã lựa chọn đặt trách nhiệm với Tổ quốc lên trên cuộc sống riêng của mình.

   Câu chuyện về cuốn nhật ký càng trở nên đặc biệt khi Đặng Thùy Trâm hy sinh vào ngày 22 tháng 6 năm 1970, khi chị mới 27 tuổi. Sau khi chị hy sinh, cuốn nhật ký rơi vào tay một người lính Mỹ. Thay vì tiêu hủy nó, người lính ấy đã giữ lại. Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được tìm cách đưa trở về Việt Nam và đến với gia đình Đặng Thùy Trâm. Một kỷ vật nhỏ bé đã vượt qua chiến tranh, thời gian và khoảng cách để trở về với quê hương.

Tôi nghĩ điều đặc biệt nhất của cuốn nhật ký không nằm ở giá trị vật chất của những trang giấy, mà ở những điều nó lưu giữ. Mỗi dòng chữ dường như mang theo một phần tuổi trẻ của Đặng Thùy Trâm. Đó là tuổi trẻ đã sống trong chiến tranh, đã biết đau trước sự hy sinh của đồng đội nhưng vẫn không từ bỏ lý tưởng của mình. Cuốn nhật ký giúp những người sinh ra trong hòa bình như tôi có thể hình dung rõ hơn về một thời mà đất nước phải trải qua rất nhiều mất mát.

   Trước câu chuyện ấy, tôi không khỏi tự hỏi: Nếu mình sống trong hoàn cảnh đó, mình có đủ dũng khí để lựa chọn như họ hay không? Có lẽ tôi không thể biết câu trả lời. Nhưng tôi biết rằng mình đang được sống trong một hoàn cảnh hoàn toàn khác. Tôi được đến trường, được học tập, được theo đuổi ước mơ và được sống bên gia đình mà không phải lo tiếng bom, tiếng súng. Những điều tưởng như bình thường ấy thực ra đã được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và cả mạng sống của biết bao người đi trước.

Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay có trách nhiệm phải biết ơn và tiếp nối những gì thế hệ cha anh đã để lại. Tiếp nối không có nghĩa là chúng ta phải cầm súng ra chiến trường, mà là biết sử dụng tuổi trẻ của mình để xây dựng và bảo vệ đất nước trong thời bình. Đó có thể là học tập nghiêm túc, rèn luyện bản thân, sống có trách nhiệm, biết giúp đỡ cộng đồng, giữ gìn truyền thống dân tộc và không thờ ơ trước những vấn đề của xã hội.

   Đối với tôi, câu chuyện về Đặng Thùy Trâm không chỉ là câu chuyện về một nữ bác sĩ trong chiến tranh. Đó còn là câu chuyện về một tuổi trẻ biết sống vì điều lớn lao hơn bản thân mình. Cuốn nhật ký của chị đã khép lại từ nhiều năm trước, nhưng những điều được viết trong đó vẫn có thể chạm đến những người trẻ của hôm nay.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những con người như Đặng Thùy Trâm vẫn còn đó. Thế hệ trước đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc; thế hệ chúng tôi cần dùng tuổi trẻ để xây dựng Tổ quốc. Có lẽ đó chính là cách thiết thực nhất để chúng tôi bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh và sống xứng đáng với nền hòa bình mà mình đang được hưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn