Thân nhân liệt sĩ, người có công

Câu chuyện về nỗi nhớ chồng nới chiến trường tây linh

Hải Phòng13/01/2026Nguyen van vinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Nguyễn Trãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một người vợ, có chồng đã hy sinh tại chiến trường Tây Linh.

Ngày anh ra đi, tôi tiễn anh ở đầu làng. Anh mặc bộ quân phục còn mới, vai đeo ba lô, quay lại dặn tôi một câu thật khẽ: “Ở nhà chờ anh nhé.” Tôi gật đầu, nuốt nước mắt vào trong, không ngờ đó là lần cuối cùng được nhìn thấy anh.

Tin anh hy sinh đến vào một buổi chiều mưa. Tôi đứng lặng rất lâu, tờ giấy báo tử run lên trong tay. Trái tim tôi như trống rỗng, nhưng nước mắt không rơi nổi. Anh ngã xuống nơi chiến trường Tây Linh xa xôi, khi tuổi đời còn trẻ, khi ước mơ về ngày hòa bình vẫn còn dang dở.

Những đêm sau đó, tôi thường ngồi bên ngọn đèn dầu, vá lại chiếc áo cũ của anh để quên đi nỗi trống trải. Mỗi khi nghe tiếng gió thổi qua hàng tre, tôi lại ngỡ như anh vừa trở về, mỉm cười hiền lành như ngày nào.

Tôi đau đớn, nhớ thương, nhưng tôi không oán trách. Bởi tôi hiểu, anh đã chọn con đường lớn lao nhất.

Chồng tôi đã nằm lại ở chiến trường Tây Linh, còn tôi ở lại, giữ trọn lời hẹn ước, sống kiên cường, nuôi dưỡng niềm tự hào về người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn