CÂU CHUYỆN VỀ NỮ ANH HÙNG HUYỀN THOẠI: VÕ THỊ SÁU
Có những cái chết đã hóa thành bất tử, có những đóa hoa dù lìa cành vẫn tỏa hương thơm ngát cho đời sau. Giữa vùng đất đỏ Bà Rịa nắng gió, có một người con gái đã đi vào lịch sử như một biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn và khí phách hiên ngang trước họng súng quân thù – đó chính là Võ Thị Sáu.
Có những cái chết đã hóa thành bất tử, có những đóa hoa dù lìa cành vẫn tỏa hương thơm ngát cho đời sau. Giữa vùng đất đỏ Bà Rịa nắng gió, có một người con gái đã đi vào lịch sử như một biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn và khí phách hiên ngang trước họng súng quân thù – đó chính là Võ Thị Sáu.
Hãy cùng Đoàn xã Mai Châu chúng ta tri ân và lan tỏa ngọn lửa anh hùng từ người thiếu nữ đất đỏ miền Đông.
Sinh ra trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng, chị Sáu tham gia đội Công an xung phong Đất Đỏ khi mới 14 tuổi. Với dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn, chị đã lập nên những chiến công hiển hách, đặc biệt là trận đánh lựu đạn tiêu diệt tên Tổng tòng ác ôn ngay giữa phiên chợ Tết.
Năm 1950, trong một chuyến công tác, chị không may sa vào tay giặc. Suốt gần 3 năm bị giam cầm qua các nhà tù Chí Hòa, Bà Rịa và cuối cùng là Côn Đảo, chị đã phải chịu đựng những trận đòn roi "thừa sống thiếu chết". Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn thất bại trước ý chí sắt đá của người con gái mới lớn. Chúng không thể khuất phục được tinh thần cách mạng kiên trung ẩn sau đôi mắt sáng ngời ấy.
Ngày 23/01/1952, thực dân Pháp đưa chị ra bãi bắn tại Côn Đảo khi chị mới 19 tuổi. Đứng trước họng súng, chị đã từ chối bịt mắt, hiên ngang nhìn thẳng vào quân thù và dõng dạc tuyên bố: “Tôi không có tội. Chỉ có bọn thực dân các người mới có tội!”. Khi tên cha cố bảo: "Con hãy để cha rửa tội cho con", chị đã đanh thép đáp lại: "Tôi không có tội, chỉ có những kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội".
Giây phút cuối cùng, chị đã cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Tiếng hát vang lên giữa không gian tĩnh mịch của Côn Đảo, át cả tiếng súng quân thù, trở thành bản anh hùng ca bất diệt về lòng trung thành với Tổ quốc.
Năm 1993, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho chị. Ngày nay, ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn rực cháy ánh nến và ngát hương hoa, là minh chứng cho một tinh thần: Chết nhưng vẫn sống mãi trong lòng dân tộc.
Câu chuyện của chị là lời nhắc nhở sâu sắc gửi đến thế hệ trẻ: “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay.”



