Câu chuyện về nữ anh hùng Ka H’Bích
Sau năm 1975, khi đất nước hòa bình, Ka H’Bích trở về buôn làng với niềm vui xen lẫn nỗi trăn trở. Chiến tranh đã qua, nhưng cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn: đất rẫy bỏ hoang, cái đói cái nghèo vẫn đeo bám từng gia đình.
Không chùn bước, chị lại tiếp tục “ra trận” – lần này là trận chiến chống đói nghèo. Ka H’Bích vận động bà con khai hoang, trồng lúa, trồng bắp, chăn nuôi gia súc. Chị còn là người tiên phong áp dụng cách làm mới, hướng dẫn mọi người cùng phát triển kinh tế.
Bên cạnh đó, chị đặc biệt quan tâm đến thế hệ trẻ. Ka H’Bích thường xuyên tập hợp thiếu niên trong buôn, kể cho các em nghe về những năm tháng chiến đấu gian khổ, dạy các em biết yêu quê hương, quý trọng hòa bình. Những buổi tối bên bếp lửa, giọng kể của chị ấm áp như truyền thêm sức mạnh cho cả buôn làng.
Dù đã được phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam vào năm 1978, Ka H’Bích vẫn sống rất giản dị. Chị luôn nói:
“Danh hiệu là của tập thể, của buôn làng, không phải của riêng mình.”
Những năm cuối đời, dù sức khỏe yếu đi, chị vẫn tích cực tham gia công tác xã hội, giúp đỡ những gia đình khó khăn. Người dân trong vùng luôn kính trọng gọi chị là “người chị của buôn làng”.
Khi Ka H’Bích qua đời (khoảng đầu những năm 2000), cả buôn làng lặng im trong tiếc thương. Nhưng hình ảnh người nữ anh hùng nhỏ bé mà kiên cường ấy vẫn còn sống mãi.



