Khác

Câu chuyện về Nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Phan Thị Ràng (1937–1962)

HÒN ĐẤT – NƠI ƯƠM MẦM NGƯỜI ANH HÙNG -Kiên Giang, những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, có một ngọn núi nhỏ kiên cường đứng giữa đồng bằng mênh mông: Hòn Đất. Nơi đây, vào những năm 1950, cô bé Phan Thị Ràng, bí danh Tư Phùng, mới 13 tuổi, đã bắt đầu làm quen với khói lửa và con đường cách mạng. Ràng không chỉ là một giao liên, mà là 'cây cầu' vững chắc nối liền giữa căn cứ Hòn Đất và vùng đất bị địch kiểm soát. Cô gái gầy gò này đã phải vượt qua những rào cản gắt gao của địch để mang từng cân g

An Giang26/03/2026Vũ Lê Đại Lạc (XÃ GIỒNG RIỀNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về Nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Phan Thị Ràng (1937–1962):

HÒN ĐẤT – NƠI ƯƠM MẦM NGƯỜI ANH HÙNG
-Kiên Giang, những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, có một ngọn núi nhỏ kiên cường đứng giữa đồng bằng mênh mông: Hòn Đất. Nơi đây, vào những năm 1950, cô bé Phan Thị Ràng, bí danh Tư Phùng, mới 13 tuổi, đã bắt đầu làm quen với khói lửa và con đường cách mạng. Ràng không chỉ là một giao liên, mà là 'cây cầu' vững chắc nối liền giữa căn cứ Hòn Đất và vùng đất bị địch kiểm soát. Cô gái gầy gò này đã phải vượt qua những rào cản gắt gao của địch để mang từng cân gạo, viên thuốc, thư mật về cho đồng đội.

1. SỨC SỐNG MÃNH LIỆT CỦA MỘT ĐỘI TRƯỞNG
-Ràng lớn lên giữa bom đạn, trở thành Bí thư Đoàn Thanh niên rồi là Đội trưởng Đội Du kích xã Vĩnh Điền. Chị không chỉ giỏi chiến đấu mà còn là người tổ chức tài ba. Trong những hang đá lởm chởm của Hòn Đất, chị Tư Phùng là người Mẹ, người Chị của đồng đội. Chị tận tay xay từng mẻ gạo, vá từng manh áo cho thương binh, biến những phiến đá khô cằn thành nơi cất giữ vũ khí và thành lớp học cách mạng cho người dân nghèo. Chị luôn tâm niệm: 'Còn hơi thở là còn chiến đấu. Phải giữ vững Hòn Đất, giữ vững niềm tin cho dân!'.

2. TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG VÀ KHÍ TIẾT BẤT KHUẤT
-Mùa khô năm 1961, giặc mở chiến dịch càn quét lớn, quyết tâm nhổ tận gốc căn cứ Hòn Đất. Bom đạn dồn dập trút xuống, chị Ràng cùng đồng đội bám trụ trong các hang đá, chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Ngày 9 tháng 1 năm 1962, sau trận chiến ác liệt, chị bị địch bắt.
Biết chị là cán bộ chủ chốt, chúng tra tấn dã man để buộc chị khai báo. Từ roi da đến điện, từ đe dọa đến dụ dỗ bằng tiền tài chức quyền—nhưng người con gái Nam Bộ ấy vẫn im lặng, cắn chặt môi, đôi mắt sáng lên khí phách. Không một lời khai. Không một giọt nước mắt.

3. LỜI HẸN VỚI ĐẤT NƯỚC VÀ DI SẢN VĨNH HẰNG

-Sáng 10 tháng 1 năm 1962, biết không thể khuất phục chị, địch quyết định hành quyết để thị uy. Trong khoảnh khắc cuối cùng của đời mình, giữa họng súng quân thù, chị đã thét lên câu nói bất tử: “Mày chỉ giết được thân xác tao, chứ không giết được lòng yêu nước của tao! Cách mạng nhất định sẽ thắng!”. chị Phan Thị Ràng ngã xuống, nhưng tinh thần chị hóa thành linh hồn bất tử của Hòn Đất.

Ý NGHĨA LƯU GIỮ VÀ TUYÊN TRUYỀN

Tên tuổi và khí tiết của chị trở thành nguyên mẫu cho nhân vật Chị Sứ trong tiểu thuyết 'Hòn Đất' của nhà văn Anh Đức. Đó là biểu tượng của lòng trung thành, sự kiên trung và đức hy sinh vô bờ bến của phụ nữ Việt Nam. Ngọn núi Hòn Đất và tượng đài Chị Sứ ngày nay là địa chỉ đỏ để thế hệ trẻ học tập tinh thần: 'Dù nhỏ bé như Hòn Đất, nhưng ý chí phải kiên cường như thép.'

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn