Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện về nữ anh hùng trẻ tuổi

Lạng Sơn23/01/2026Nguyễn Thị Việt HÀ (Đoàn xã Hưng Vũ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị La Thị Tám sinh ra và lớn lên tại xã Vĩnh Lộc, huyện Cần Lộc, Hà Tĩnh. Có lẽ vì sinh ra và lớn hơn trong tiếng ồn của bom rơi bom cùng với việc giải quyết vấn đề của thiên nhiên, nên con người ở đây luôn biết ý chí và đề nghị đá sắt.

[bcdcnt]http://baicadicungnamthang.net/bai-hat/nguoi-con-gai-song-la-624.html#comment-19970 [/bcdcnt]

Năm 1967, chị Tám vào bộ đội (thuộc đơn vị chủ lực Đại đội 2 - Giao thông vận tải) đóng tại Đồng Lộc. Theo miêu tả của nhiều người, chị là một người con gái bé nhỏ như... hạt mít, nhưng lại đảm nhiệm một công việc nguy hiểm, ngày đêm đối diện với cái chết.

Chị luôn đứng trên một quả đồi cao, phía trái của ngã ba Đồng Lộc vào những lúc máy ném bom Mỹ để đếm số lượng bom trả cư trú xuống. Chị phải nhìn thật tinh và hết sức tập trung xem có bao nhiêu quả đã rơi, bao nhiêu quả đã nổ, những quả chưa nổ thì rơi ở khu vực nào, để khi máy bay đi thì chạy đến cắm tiêu, chờ bộ đội công binh đến phản phá. Hiện lên giữa bom đạn mù trời là một người con gái dũng cảm, hiển trung, cái sống và cái chết thật mong man mà miệng vẫn luôn nở nụ cười.

Đoàn xe nào đi qua khu vực này cũng được nghe kể về người con gái hiển thị... Nhớ lại những ngày tháng đau khổ nhưng hào hùng, chị Tám vẫn chỉ cười đơn giản : “Nhiệm vụ là trên hết mà. Lúc đó, chúng tôi không có thời gian nghĩ về cái chết. Cả một thế hệ đều nghĩ rằng, nếu có mất mát, hy sinh, ấy là Tổ quốc!”. Chị Tám vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực vũ trang nhân dân năm 1969, khi mới 22 tuổi.

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Văn Bảo - người đã phải tốn khá nhiều phim cho “người mẫu” La Thị Tám, chậm kể lại: “Phụ nữ bao giờ cũng đẹp. Nhưng có lẽ, trong chiến tranh, họ lại đẹp rạng ngời và thành niềm say mê trong cuộc đời cầm máy ảnh đi chiến trường của tôi. Có nhiều “ người mẫu” đã lọt vào ống kính của tôi, nhưng La Thị Tám đã để lại trong tôi một biểu tượng không thể nào.

Tôi dành ra một cuộn phim để chụp về cô gái ấy (khi đó, phim ảnh cũng là một thứ xa xỉ đấy!). Lúc đó là cuối năm 1967, Tám chưa phải là... Anh hùng. Cô ấy bé nhỏ như một... thiếu niên, vậy…”.

Những bức ảnh của nghệ sĩ Văn Bảo hồi đó đã được đăng nhiều lần trên các báo Nhân dân, Quân đội nhân dân, Tiền phong... Hình ảnh của chị La Thị Tám cũng xuất hiện trên báo Sự thật của Liên Xô (cũ) năm 1968 và nghệ sĩ Văn Bảo đã được giải Vàng tại cuộc thi ảnh làm báo này tổ chức năm đó.

Người con gái 20 tuổi mà bé nhỏ như một thiếu niên tuổi, thường ngày bảo vệ tấm vải dù lên vai, tay cầm ống xoắn đứng vẻo trên Chiếc nhẫn chòi dựng tạm bên dốc núi như Chiếc ngai của một người cánh rừng để làm nhiệm vụ trong 5 năm (1967 - 1972). Nghệ sĩ Văn Bảo hỏi chị Tám: “Có sợ không?”, thì chị cười nói: “Sợ gì. Nó ở bên kia bán cầu hát ném bom sát hại dân mình, thì mình phải đánh chứ!”.

Chiến tranh kết thúc, như nhiều cô gái từng phục vụ chiến trường trở về, chị Tám chuyển ngành, lập gia đình, sống một cuộc sống giản dị, đời thường. Con gái đầu lòng của chị hiện là sinh viên thứ tư Trường Đại học Sư phạm Vinh. Có ai tip lại chuyện về quá khứ, bao giờ chị cũng nói rằng: “Vinh quang, công lao đều thuộc về tập thể”. Năm 2003, Đài Phát thanh - Truyền hình Hà Tĩnh tổ chức chương trình ca nhạc mang tên âm vang sông La, nhạc sĩ Doãn Nho mới có lần về Hà Tĩnh và đến thăm gia đình riêng của chị La Thị Tám. “Người con gái sông La cường cường” ấy giờ đã 56 tuổi.

Trông chị vẫn giản dị như một cô thanh niên xung phong xưa. Hiện chị đang là Chủ tịch Ủy ban kiểm tra Đảng cơ quan dân chính Đảng Tỉnh Hà Tĩnh. Hơn 30 năm đã qua, tác giả và vật mới có dịp gặp nhau, nhưng cuộc hội ngộ là một kỷ niệm đẹp với cả hai người.

Nhạc sĩ Doãn Nho nói với “ nhân vật” của mình: "Chúng ta ta tự hào đã có mặt trong cuộc chiến thần thánh của dân tộc. Tự hào vì tuổi trẻ của chúng ta đẹp. Cả một thế hệ đẹp vô cùng. Thế mới thắng Mỹ được chứ!". Sau buổi gặp gỡ ấy, nhạc sĩ Doãn Nho có tâm sự: “Ấn tượng đẹp về La Thị Tám: hiển cường, giản dị, chân thực, Khiêm tốn... vẫn được giữ nguyên đúng như những tình cảm khi tôi viết Người con gái sông La cách đây hơn 30 năm…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn