CÂU CHUYỆN VỀ NỮ ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU - TINH THẦN THÉP TRƯỚC HỌNG SÚNG KẺ THÙ
Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đã có biết bao nhiêu người con còn non trẻ ngã xuống khi tuổi đời còn xanh thắm. Người ta thường nói, cái chết không phải là kết thúc mà là cái kết đẹp cho một đời người , khi đó hình ảnh của họ vẫn sống mãi trong tim người dân , dân tộc. Chị chính là "người con gái Đất Đỏ" – người đã dùng máu và mồ hôi của mình để tô thắm thêm màu cờ Tổ quốc.
Ngược dòng thời gian về vùng Đất Đỏ, huyện Long Đất, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, năm 1933 là năm người con gái kiên cường ấy chào đời. Ngay từ thuở thiếu thời, Võ Thị Sáu đã bộc lộ tư chất thông minh, mưu trí và một lòng nồng nàn yêu nước. Chẳng quản ngại hiểm nguy, chị sớm dấn thân vào con đường cách mạng với vai trò liên lạc viên cho quân ta, lập nên nhiều chiến công thầm lặng nhưng đầy hiển hách.
Dấu ấn đậm nét nhất trong cuộc đời hoạt động của chị chính là vào năm 1948. Khi ấy, thực dân Pháp tổ chức lễ mít tinh kỷ niệm Quốc khánh tại địa phương nhằm phô trương thanh thế. Giữa vòng vây kẻ thù, chị Sáu đã dũng cảm tung lựu đạn vào ngay khán đài – nơi có tên tỉnh trưởng Lê Thành Trường cùng bè lũ tay sai đang đắc chí. Tiếng nổ vang trời không chỉ giải tán đám đông mà còn đập tan âm mưu của địch, tạo tiền đề cho những chiến thắng oanh liệt sau này của phong trào kháng chiến tại địa phương.Đến tháng 2 năm 1950, trong một nhiệm vụ tiêu diệt kẻ gian tế, chị không may sa vào tay giặc. Những ngày tháng trong lao tù thực dân là một bài ca về ý chí sắt đá. Chúng dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man như thời trung cổ: từ dùng dùi điện giật đến dùi nung lửa nóng khoan sâu vào da thịt nhằm ép chị khai ra đồng đội. Thế nhưng, kẻ thù đã lầm. Đòn roi chỉ làm dày thêm lòng căm thù, chị kiên quyết không hé răng nửa lời, bảo vệ tuyệt đối bí mật của Đảng.Thất bại trước tinh thần thép của người con gái ấy, chúng đày chị ra Côn Đảo – "địa ngục trần gian" vốn là nấm mồ của bao anh hùng cách mạng. Vào ngày 23/1/1952, thực dân Pháp đã hèn hạ đưa chị ra pháp trường khi chị vừa tròn mười chín tuổi. Năm 1993, để ghi nhận công lao trời biển đó, Nhà nước đã truy tặng chị danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân – một vinh dự thiên cổ dành cho người chiến sĩ trẻ tuổi đời nhưng lớn tuổi lòng.Tấm gương của chị Võ Thị Sáu không chỉ là một trang sử vàng để chúng ta chiêm bái, mà còn là một "kim chỉ nam" quý giá cho thế hệ hôm nay với những bài học sâu sắc.
Chị Võ Thị Sáu đã ngã xuống, nhưng tiếng hát của chị trước pháp trường vẫn còn vang vọng mãi giữa ngàn khơi Côn Đảo. Hình ảnh người thiếu nữ cài hoa lên tóc, thản nhiên nhìn thẳng vào họng súng kẻ thù sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm lòng yêu nước trong tim mỗi người Việt Nam. Chúng em nguyện ghi nhớ công ơn chị, lấy đó làm động lực để viết tiếp những trang sử hào hùng cho dân tộc trong thời đại mới.



