Câu chuyện về nữ du kích Võ Thị Sáu
Võ Thị Sáu: Người con gái hiên ngang trước họng súng quân thù
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, cái tên Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng bất tử cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Sinh ra tại vùng quê Đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu), chị sớm giác ngộ cách mạng và trở thành nữ chiến sĩ công an xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ. Với sự mưu trí và dũng cảm, chị đã trực tiếp tham gia nhiều trận đánh, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho quân xâm lược và bè lũ tay sai.
Năm 1950, trong một chuyến công tác đầy nguy hiểm, chị không may sa vào tay giặc. Suốt gần ba năm ròng rã trong các nhà tù từ Bà Rịa, Chí Hòa đến Côn Đảo, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn đê hèn nhất, từ tra tấn dã man đến dụ dỗ đường mật, hòng làm lung lay ý chí của người thiếu nữ. Thế nhưng, tất cả đều thất bại trước một tâm hồn thép. Đáp lại những đòn roi tàn khốc của chúng chỉ là ánh mắt rực lửa căm thù và lời khẳng định đanh thép về lòng trung thành với Đảng, với nhân dân.
Sáng ngày 23/01/1952, một sự kiện kinh điển đã diễn ra tại pháp trường Côn Đảo. Khi nhìn thấy những họng súng đen ngóm đang chĩa về phía mình, chị Sáu dõng dạc khước từ chiếc băng đen bịt mắt. Chị muốn được nhìn thấy quê hương, đất nước đến giây phút cuối cùng. Với một đóa hoa cài lên mái tóc, chị cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca giữa không gian u ám của ngục tù. Giọng hát trong trẻo nhưng đầy uy lực của chị khiến những kẻ hành quyết phải run rẩy.
Trước khi loạt súng định mệnh vang lên, chị hô vang những lời cuối cùng: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!". Chị ngã xuống khi chưa đầy 20 tuổi, nhưng hình ảnh người con gái đứng giữa bãi bắn với nụ cười ngạo nghễ đã trở thành một tượng đài bất khuất trong lòng mỗi người con đất Việt. Cuộc đời chị là một bản hùng ca dang dở nhưng dư âm của nó còn vang vọng mãi, nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của độc lập và tự do.



